Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1396: Chương 1396: Tính điểm kết thúc (2)
Sở dĩ chỉ có mười chín thí sinh, đó là bởi vì ở lôi đài số mười, một danh ngạch tiến vào vòng trong bị một sư huynh chiếm, chỉ có một thí sinh tiến vào vòng trong.
Thí sinh bị đào thải phần lớn là vẻ mặt chua chát, bị an bài cưỡng chế rời khỏi quảng trường thư viện.
Nhưng lôi đài thí là dựa vào thực lực, bọn họ kỹ không bằng người, cũng không có để nói, bọn họ đã định trước là vô duyên với lớp chữ Giáp.
Những thí sinh này sau khi ra khỏi thư viện, lại bị rất nhiều người tới tìm hiểu tin tức vây quanh hỏi tình huống.
Lúc này tình huống của điểm lôi đài thí mới được truyền ra.
Thay đổi quy tắc thi, thí sinh nào tiến vào thi xếp hạng, rất nhanh được truyền ra ở Cao Tượng Huyện, đồng thời cũng khuếch tán ra hai huyện phụ cận.
- Hiện tại sắc trời đã tối, nghỉ ngơi một đêm, ngày mai tiếp tục thi xếp hạng.
Ba vị quan chủ khảo thương lượng vài câu, lại do Trọng Điền tuyên bố.
- Mười chín người các ngươi sẽ được an bài vào phòng học của thư viện nghỉ ngơi, nhưng nhớ kỹ, sau khi tiến vào phòng học không thể đi lại lung tung, chỉ có thể nghỉ ngơi ở trong phòng, nếu muốn đi đâu, phải xin giáo tập trông chừng trước, sau đó được giáo tập đồng ý mới có thể đi, người làm trái với quy định sẽ xử lý như đào thải.
Trọng Điền nói tới đây tạm dừng một chút:
- Đừng có tiểu tâm tư gì, các ngươi không lừa được chúng ta, lừa được thư viện đâu, làm rồi sẽ chỉ hại bản thân các ngươi.
Trọng Điền nói xong vẫy vẫy tay, bảo giáo tập dẫn bọn Chu Phàm đi nghỉ ngơi.
Chu Phàm nhìn mười chín người một cái, bên trong phần lớn là những khuôn mặt quen thuộc từng quan sát trong lôi đài thí, những người như Lý Trùng Nương, Trứu Thâm Thâm, Đỗ Nê, Nhất Hành, Dạ Lai Thiên Hương đều thuận lợi hoàn thành tiến vào vòng trong.
Thi xếp hạng Ngày mai sẽ không đào thải, chỉ phân lại thành tích.
Mục cuối cùng của võ thí chắc sẽ đào thải chín người, mười người còn lại chính là thí sinh lớp chữ Giáp khóa này.
Bọn Chu Phàm bị tách ra dẫn vào trong phòng khác nhau.
Cửa Thư viện nhìn thì không lớn, nhưng chiếm diện tích không nhỏ, nội viện thư viện càng lớn hơn, chỉ dàn xếp mười chín thí sinh, để tránh thí sinh ở cùng một chỗ lại xuất hiện tình huống bất ngờ, tất nhiên là mỗi người một căn phòng.
Sau khi tiến vào phòng, thư viện phái hai vị đệ tử thủ ở ngoài cửa, hai vị đệ tử rất hòa nhã, hỏi Chu Phàm có cần tắm rửa hoặc ăn cơm trước không?
Chu Phàm nghĩ một chút, yêu cầu tắm rửa qua trước.
Hai vị đệ tử rất nhanh liền mang tới một thùng nước ấm cho Chu Phàm, lại đóng cửa cho Chu Phàm.
Chu Phàm nhìn nước ấm, thi đấu tích điểm lôi đài thí đã kết thúc, tâm tư của hắn cũng thả lỏng một chút, không khỏi nhớ tới Thực Phù.
Tối nay hắn sẽ ở trên thuyền nhìn thấy Thực Phù, đến lúc đó nên làm gì?
…
Mặt trời ngả về tây.
Não Quân Sư kéo cái đuôi giống như rắn thêm, ánh nắng cô đơn chiếu lên cái đầu như quả cầu của nó, nếp nhăn thịt trên đầu quấn lại từng vòng, nhìn giống như não lộ ra ngoài.
Ven đường không ngừng có Ma Cô Tiểu Yêu hiện thân hành lễ với nó.
Cho đến khi thấy đầm lầy bốc ra bọt khí màu tím, nhìn thấy động đá từ những tảng đá to lớn trong đầm lầy tạo thành.
Ma chi nhất tộc không rời khỏi Hủ Cốt Chiểu Trạch, bởi vì cho dù nhân loại cường đại đáng sợ tới tìm chúng, phạm vi của Hủ Cốt Chiểu Trạch đủ lớn, muốn tìm được chúng cũng không dễ dàng, trước khi tìm được chúng đã bị chúng phát hiện trước rồi.
Không cần thiết phải rời khỏi.
Huống hồ từ sau sự kiện hoang nguyên đó, tốc độ trưởng thành của Ma chi nhất tộc rất nhanh chóng, đã trở thành nửa bá chủ của Hủ Cốt Chiểu Trạch.
Nói là nửa bá chủ, là vì một nửa khác của Hủ Cốt Chiểu Trạch đã nằm trong tay quái quyệt do Lão Nhân Mị cầm đầu.
Nhưng Não Quân Sư tin rằng, giải quyết bọn Lão Nhân Mị chỉ là vấn đề thời gian, bởi vì cha và tiểu muội trưởng thành nhanh tới kinh người, Ma chi nhất tộc cuối cùng sẽ trở thành bá chủ của Hủ Cốt Chiểu Trạch.
Chỉ là tiền cảnh tốt đẹp này bị phủ lên một bóng ma điềm xấu, bất kể là tịch dương hay là nắng sớm đều không thể xua đi bóng ma này.
Nó nhìn bóng lưng quật cường của tiểu hài quỳ gối ngoài động đá, thầm thở dài.
Não Quân Sư đến gần nhìn tiểu hài mặc áo lam, tóc ngắn màu đen.
Tiểu hài quỳ gối bên cạnh đầm lầy bọt tím, cúi đầu không nói gì.
Cho dù là Não Quân Sư đến gần, nàng cũng không lên tiếng.
- Tiểu muội, đừng khiến cha tức giận.
Não Quân Sư nhẹ giọng khuyên nhủ.
Nếu không bởi vì sau khi cha đản sinh tiểu muội tính tình đã thay đổi không ít, nếu không phải bởi vì tiểu muội là thánh thai cha sinh hạ ra, nếu trước kia có nhi tử dám ngỗ nghịch với cha, cha khẳng định không chút do dự mà giết nó.
Thực Phù không để ý đến khuyên bảo của Não Quân Sư.
- Lão Tam đừng để ý thứ không nên thân này.