Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1395: Chương 1395: Tính điểm kết thúc
- Nhưng chúng ta đều đang nhìn, vẫn không phát hiện thân ảnh của hắn, thế này thì không khỏi ẩn tàng quá tốt rồi.
Trương Lý lão thái gia cảm thấy Trọng Điền nói vẫn quá gượng ép,
- Thức thứ hai thì ngươi giải thích thế nào?
Trọng Điền cười nói:
- Bí quyết có lẽ ở trên thanh kiếm đó, thanh kiếm đó đặt trong hộp kiếm, ta phỏng đoán là một thanh khí cụ lai lịch bất phàm, đạo cụ ảo thuật là rất quan trọng, không có đạo cụ thì chính là không bột đố gột nên hồ.
Viên Hải bỗng nhiên nói:
- Thức thứ nhất là thứ hai này có khả năng liên quan tới thiên phú quyệt nhân hoặc là Võ Thế của hắn, hắn nói hắn không có thiên phú quyệt nhân lại không muốn lộ ra Võ Thế của mình, nói không chừng hắn đang nói dối, để tránh chúng ta nhìn thấu ảo thuật của hắn.
- Nói cách khác hắn có thể một mực đang dùng Võ Thế hoặc thiên phú quyệt nhân.
Trương Lý lão thái gia có chút kinh thán nói:
-Lời Viên Hải đại sư và Trọng viện trưởng cộng lại chắc rất tiếp cận sự thực.
- Cũng không phải, đây chỉ là lời suy đoán mà thôi.
Viên Hải lắc đầu:
- Chúng ta không phải Hậu Thập Tam Kiếm, nói nhiều tới mấy cũng chỉ là suy đoán mà thôi, thực sự là thế nào, cũng chỉ có Hậu Thập Tam Kiếm biết, nhưng đúng như hắn nói.
- Bất kỳ một nghệ nhân ảo thuật nào tới chết cũng phải giữ bí mật của mình, ngay cả người thân nhất cũng không thể nói, nếu không bí mật có khả năng sẽ bị tiết lộ ra ngoài, vậy ảo thuật này sẽ không còn đáng giá nữa.
Trọng Điền cũng hơi gật đầu nói:
- Ảo thuật không đáng tiền kỳ thật còn đỡ nhưng một môn võ kỹ bị nhìn thấu nhược điểm, sẽ không còn là vấn đề mà đáng tiền hay không, mà là chuyện lấy mạng người.
- Nếu ta là Hậu Thập Tam Kiếm, cũng sẽ không nói loại bí mật hạch tâm này với bất kỳ ai, bởi vì điều này quá nguy hiểm.
Đỗ Nê và Hậu Thập Tam Kiếm đều ở dưới lôi đài cách đó không xa tách ra tự chữa thương.
Thuốc trị thương Hậu Thập Tam Kiếm sử dụng là đến từ Kiếm Tông khi hắn ra ngoài đổi được, loại thuốc trị thương này có tác dụng rất tốt đối với ngoại thương.
Đối với một kiếm khách mà nói, bị thương là chuyện rất thường thấy.
Hậu Thập Tam Kiếm rất nhanh liền thuần thục băng bó xử lý xong thương thế của mình, đầu hắn đã trúng một thước của Đỗ Nê, hiện tại vẫn có chút ong ong, hắn lại ăn vào một viên đan dược, cười khổ một tiếng.
Đệ tử bí truyền của Thư viện quả nhiên khó đối phó.
- Không sao chứ?
Đỗ Nê đi tới cười hỏi.
Hậu Thập Tam Kiếm lắc đầu nói:
- Không có gì trở ngại, nhưng ta cảm thấy ngươi vẫn còn dư lực, vì sao lại nhận thua? Bởi vì Trọng viện trưởng nói à?
Đỗ Nê tùy ý ngồi xuống bên cạnh Hậu Thập Tam Kiếm, hắn cười nói:
- Lão sư nhắc nhở ta, bằng không sẽ có phiền to, ta có một chiêu rất lợi hại, nhưng chiêu đó với thực lực của ta là rất khó khống chế được tốt, nếu dùng ra…
- Nói không chừng ta sẽ chết.
Hậu Thập Tam Kiếm tiếp lời, trong mắt hắn lộ ra vẻ ngưng trọng, lúc ấy hắn quả thật cảm thấy uy hiếp rất lớn.
- Có lẽ vậy, nhưng cho dù ngươi chết, ta cũng là thắng thảm, khả năng lớn nhất là kết quả lưỡng bại câu thương, đến lúc đó lớp chữ Giáp sẽ không còn liên quan gì tới ta và ngươi nữa.
Đỗ Nê hít vào một hơi nói:
- Ta vẫn hơi xung động.
- Thì ra là như vậy.
Trên mặt Hậu Thập Tam Kiếm lộ ra một tia hổ thẹn, hắn biết Đỗ Nê sẽ không lừa hắn.
Cho nên chiêu đó thật sự rất nguy hiểm.
- Kỳ thật cho dù lão sư không mở miệng, ta cũng chưa chắc đã dùng.
Đỗ Nê gãi gãi đầu:
- Có điều ta quả thật không bằng ngươi, chỉ bức ra hai thức của ngươi, thức thứ ba là vòng phải không? Không nhìn thấy, thật sự rất đáng tiếc.
- Còn thi đấu xếp hạng nữa, nói không chừng rất nhanh có thể nhìn thấy.
Trên mặt Hậu Thập Tam Kiếm lộ ra nụ cười:
- Ở đây có một tên gia hỏa rất lợi hại, ta cũng không có lòng tin có thể thắng hắn.
- Người ngươi là nói ai?
Đỗ Nê tò mò hỏi:
- Là Nhất Hành à?
- Không phải.
Hậu Thập Tam Kiếm lắc đầu nói:
- Là Chu Phàm đã đánh bại Nhất Hành.
- Chu Phàm có thể thắng, là vì hắn đột nhiên công kích, Nhất Hành không kịp phản ứng, nhưng luận thực lực, Nhất Hành đã là Khí Cương Đoạn, lại là chân truyền của Đại Phật Tự, hắn mạnh hơn Chu Phàm.
Đỗ Nê có chút không đồng ý với cách nói của Hậu Thập Tam Kiếm.
Hậu Thập Tam Kiếm vẫn lắc đầu nói:
- Thực lực ngoài mặt rất dễ mê hoặc người khác, cũng là vô dụng nhất, đối với kiếm khách mà nói, thắng chính là thắng, thua chính là thua, người thắng vĩnh viễn là mạnh nhất.
- Ta đã xem hắn đấu với và Nhất Hành, ta đến giờ nhớ lại vẫn cảm thấy trong lòng run rẩy không thôi.
Đỗ Nê buồn bã nói:
- Tim đập lợi hại như vậy, ta nghĩ Hậu lão ca ngươi không phải hưng phấn hoặc sợ hãi, mà là yêu hắn rồi.
Hậu Thập Tam Kiếm:
- …
- Đỗ huynh, ngươi có thể đừng gọi ta là lão ca không, năm nay ta mới mười sáu tuổi.
…
Lôi đài thí không ngừng tiến hành, từng trận tỷ thí, không ngừng có thí sinh từ trên đài ngã xuống.
Cho đến khi mặt trời lặn, tỷ thí của mười lôi đài mới hoàn toàn kết thúc.
Tiến độ như vậy không tính là chậm.
Kết quả điểm thi lôi đài cũng rất nhanh được ra lò.
Dựa theo quy củ người đứng nhất và nhì của mỗi lôi đài có thể tiến vào vòng trong, thí sinh còn lại thì triệt để bị đào thải.
Khoảng một trăm người tỷ thí, cuối cùng còn lại mười chín thí sinh không bị đào thải.