Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1392: Chương 1392: Ảo thuật cơ bả

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Đây không phải lười, mà là ta chính là nghĩ như vậy, kiếm pháp không thể đi đường tắt thì học được cũng có tác dụng gì?

- Thế kiếm pháp của ngươi là gì?

Đỗ Nê không muốn thảo luận về vấn đề kiếm pháp với Hậu Thập Tam Kiếm, mỗi người đều có con đường riêng của mình, nếu Hậu Thập Tam Kiếm đã cho rằng không sai, hắn cũng không thể sửa đúng.

- Hậu Thập Tam Kiếm.

Hậu Thập Tam Kiếm nhếch miệng cười nói:

- Cũng giống như tên của ta, nhưng chưa hoàn thành, ta chỉ hoàn thành ba kiếm, ba kiếm này ngộ từ ảo thuật lúc nhỏ thường xuyên xem cha mẹ biểu diễu xiếc, lại gọi là Hầu Hí Tam Thức (ba thức xiếc khỉ).

- Ngươi có thể không biết, kiếm có kiếm thuật cơ bản, đao có đao thuật cơ bản, ảo thuật cũng có thủ thải hoạt cơ bản, thải hoạt này có bốn bộ là đan, kiếm, đậu, hoàn.

Hậu Thập Tam Kiếm nhìn Đỗ Nê đắc ý cười nói, hắn nhẹ nhàng vỗ hộp kiếm sau lưng.

Đoản kiếm đen xì từ trong hộp kiếm bắn ra.

Tất cả mọi người là bình tĩnh nhìn thanh hắc kiếm này rơi vào trong tay Hậu Thập Tam Kiếm, kiếm dài hai thước, rộng hai ngón tay, nhìn thì không hề bắt mắt.

- Ngươi cuối cùng cũng xuất kiếm rồi.

Đỗ Nê cười nói.

- Đan là nuốt trứng sắt, kiếm là ăn bảo kiếm, hai trò này từ có đến không, ta gọi là Hầu Hí Nhất Thức.

Hậu Thập Tam Kiếm nói xong, đoản kiếm trong tay đâm vào người mình, bốp một cái kiếm biến mất trước mắt mọi người.

Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ ngạc nhiên, hắn không nhìn ra đoản kiếm đó là biến mất thế nào.

Cổ tay trái của Hậu Thập Tam Kiếm lại run lên, kiếm của hắn xuất hiện ở tay trái, sau đó thì tay trái ném lên trên, lại xuất hiện ở tay phải.

- Nhìn thì đích xác giống như ảo thuật, nhưng thế có ích lợi gì?

Đỗ Nê khó hiểu nói.

Hậu Thập Tam Kiếm cười cười, hắn không nói gì, sau đó cả người biến mất trước mắt Đỗ Nê.

Trên mặt Đỗ Nê lộ ra vẻ cảnh giác, hắn nhìn chung quanh.

Đây là thuấn di? trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ ngạc nhiên, nhưng qua một thoáng, Hậu Thập Tam Kiếm vẫn không xuất hiện, thuấn di khẳng định sẽ lập tức xuất hiện thân ảnh lưu lại, Hậu Thập Tam Kiếm này giống như đã hoàn toàn biến mất vậy.

Không chỉ là Chu Phàm, tất cả mọi người dưới lôi đài đang tìm thân ảnh của Hậu Thập Tam Kiếm, nhưng lại không tìm được bất kỳ tung tích gì.

Bỗng nhiên, hắc kiếm đen nhỏ từ trong không khí bên phải Đỗ Nê đâm nhanh ra, đâm về phía cổ Đỗ Nê, trực tiếp xuyên qua.

Bùn nhão bắn ra.

Đỗ Nê vỗ tới phương hướng tế kiếm đâm ra.

Bốp.

Thước bọc chân khí vỗ vào trong không khí.

Đỗ Nê hơi sửng sốt, hắc kiếm trên cổ không biết từ lúc nào sớm đã nhanh chóng được rút ra, lại đâm tới bên trái Đỗ Nê, lại đâm vào trong cổ Đỗ Nê.

Đỗ Nê quát lạnh một tiếng, thước trong tay hắn đột nhiên bành trướng vươn dài gấp khúc, quét một vòng xung quanh người, chân khí nổ tung, quét cho không khí nhộn nhạo ra một trận gợn sóng, khiến cho lồng phòng ngự chân khí của lôi đài rung rung.

Nhưng càn quét như vậy, vẫn không quét ra được Hậu Thập Tam Kiếm.

Hắc kiếm từ đỉnh đầu Đỗ Nê đâm vào, rách vỡ lồng phòng ngự chân khí, đâm vào huyệt Bách Hội ở đỉnh đầu Đỗ Nê.

Bùn trên người Đỗ Nê trở nên sôi trào, hắn lại hét lớn một tiếng, chân khí bộc phát, hỗn hợp với bùn lầy bắn phía trên.

Chỉ là hắc kiếm ngắn nhỏ đó đã biến mất.

Thân thể của Hậu Thập Tam Kiếm mới hiện lên ở một góc lôi đài, trong tay hắn cầm hắc kiếm ngắn nhỏ được gọi là Hậu Thập Tam Kiếm, hỏi:

- Ngươi cảm thấy hữu dụng không?

Toàn trường lặng ngắt.

Trên mặt không ít người lộ ra vẻ kinh hãi, Hầu Hí Nhất Thức này không khỏi quá đáng sợ, đến vô ảnh đi vô tung.

Nếu không phải thiên phú quyệt nhân đặc biệt đó của Đỗ Nê, đổi lại người khác sợ rằng không biết đã chết bao nhiêu lần.

Sắc mặt ba người Trọng Điền cũng nghiêm lại, bởi vì bọn họ nghĩ tới nhiều hơn, ngũ thức Võ Thức Đoạn tăng trưởng cũng không thể phát hiện Hậu Thập Tam Kiếm tới gần, bản sự che giấu thân ảnh này không khỏi quá mạnh rồi.

- Thiên tài kiếm pháp cao tuyệt trên thế gian không nhiều lắm, nhưng có thể sáng tạo ra một môn kiếm pháp sáng tạo độc đáo lại đã ít lại càng ít, thành tựu của kẻ này là không thể đoán định.

Trọng Điền thở dài.

- Đỗ Nê sẽ thua sao?

Trương Lý lão thái gia hỏi.

Câu này tất nhiên là hỏi Trọng Điền, bởi vì chỉ có Trọng Điền mới hiểu Đỗ Nê nhất, Trọng Điền trầm mặc một chút nói:

- Chưa chắc.

Vết thương Trên người Đỗ Nê đang chậm rãi khép lại, hắn dường như là đâm không chết, nhưng thiên phú quyệt nhân cũng có khuyết điểm, ‘Quái nê’ của hắn cũng vậy, thí dụ như hắn không dám để Hậu Thập Tam Kiếm chém đầu hắn thành hai nửa, hoặc là tách lìa thân thể hắn.

Hai mắt Đỗ Nê ngưng trọng nhìn về phía Hậu Thập Tam Kiếm nói:

- Ta thu hồi lời nói vừa rồi, kiếm pháp này rất lợi hại, nhưng có khuyết điểm, mỗi lần khi kiếm xuất hiện ngươi đều chỉ có thể đâm một kiếm, không thể làm thêm chuyện gì, bằng không ảo thuật của ngươi kết thúc, bóng dáng của ngươi cũng sẽ triệt để bại lộ ra.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...