Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1391: Chương 1391: Hầu Hí Kiếm (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Đỗ Nê nhướng mày nói:

- Bởi vì đây chỉ là tỷ thí, chúng ta trước đó lại không hẹn phải phân sinh tử, quân tử tiến thối có thứ tự, ta không muốn làm như vậy.

Hậu Thập Tam Kiếm lắc đầu nói:

- Người đọc sách đều giống như ngươi vậy sao? Kiếm khách chúng ta thì không có nhiều quy củ như vậy, một khi đã tỷ thí, cho dù không phải sinh tử chiến, cũng phải xác nhận thắng lợi triệt để mới dừng tay.

- Cho nên ngươi cũng đừng nghĩ rằng lúc ban đầu ta sẽ thủ hạ lưu tình.

- Ta chưa từng nghĩ như vậy.

Đỗ Nê lắc đầu nói:

- Nếu ta bởi vì không bắt được cơ hội mà thua ngươi, cũng sẽ không hối hận, ta chỉ là dựa theo quy củ mà mình thiết lập để làm việc, có gì phải hối hận?

- Ta không biết nhiều đạo lý như vậy.

Hậu Thập Tam Kiếm dùng tay áo lau máu giữa miệng mũi, đối với hắn trước kia mà nói, đây chính là chuyện cơm bữa.

- Ta không được đọc bao nhiêu sách, cha mẹ là người làm nghề ảo thuật trong một tòa thành nhỏ, cho dù biết chữ cũng là sau khi tiến vào Kiếm Tông mới nỗ lực học được.

- Ngươi chắc đọc sách nhiều, lão sư của lão sư ta thường nói, trong sách đều có hoàng kim ốc, trong sách đều có Nhan Như Ngọc, thế sự biến hóa khó lường, đạo lý trong sách chưa chắc đã hoàn toàn đúng, nhưng đại đa số là đúng, nếu chỉ dựa vào bản thân để cân nhắc, muốn nghĩ thông những đạo lý này, là không dễ dàng.

Đỗ Nê khuyên.

- Người đọc sách chúng ta trước nay có ba sở thích lớn, một là đọc sách, hai là khuyên nữ tử phong trần hoàn lương, ba là khuyên người ta đọc sách.

- Nói hưu nói vượn.

Da mặt Trọng Điền run run, thấp giọng phản bác.

- Ha ha, ta cảm thấy Đỗ Nê nói rất có đạo lý.

Trương Lý lão thái gia lại tán thành.

Hai người Trên lôi đài nói nhiều như vậy, thí sinh dưới lôi đài không hề mất kiên nhẫn, trừ một số thí sinh bởi vì phải tỷ thí mà chạy tới lôi đình của mình, người khác đều kiên nhẫn xem.

Hậu Thập Tam Kiếm nghe thấy Đỗ Nê nói như vậy, hắn cười cười, sau đó đứng thẳng lên nói:

- Con người ta rất lười, đọc sách quá khổ quá mệt, sợ rằng không thích hợp ta, ta bình thường trừ luyện kiếm ra thì không muốn làm chuyện gì khác, có thể nằm thì sẽ không ngồi.

- Lúc bắt đầu tỷ thí, ngươi hỏi ta luyện là môn kiếm pháp nào của Kiếm Tông, ta nói môn nào cũng không biết, đấy không phải nói dối, bởi vì không tu luyện một môn nào trong một trăm lẻ tám môn kiếm pháp của Kiếm Tông, sư phụ ta nói cách luyện kiếm của ta quá ly kinh bạn đạo, không muốn nhận ta, để mặc ta tự sinh tự diệt ở ngoại môn.

- Cho nên ta ở Kiếm Tông chỉ tu một số công pháp, luyện kiếm thuật cơ bản, nhưng kiếm thuật cơ bản quá đơn giản, luôn sẽ bị đệ tử lợi hại trong môn đánh cho hoa rơi nước chảy…

- Đợi đã, vì sao sư phụ ngươi nói cách luyện kiếm của ngươi quá ly kinh bạn đạo?

Đỗ Nê tò mò cắt ngang hỏi.

- Bởi vì suy nghĩ của ta luôn khác với người khác, thí dụ như uy lực của trực kiếm (kiếm đâm thẳng) là lớn nhất cũng là mạnh nhất, chỉ cần đủ chân khí, kiếm đủ nhanh, không ai có thể tránh được một trực kiếm.

Nói tới kiếm pháp trên mặt Hậu Thập Tam Kiếm giống như tỏa ra ánh sáng vậy,

- Ta lại cảm thấy trực kiếm chính là kiếm pháp vô dụng nhất thế gian.

- Ngươi nghĩ mà xem, nếu ngươi có thể một mực kiếm đâm chết đối thủ, chứng tỏ ngươi mạnh hơn kẻ địch, vậy bất kể ngươi xuất kiếm thế nào cũng có thể giết chết kẻ địch, việc gì cứ phải là trực kiếm?

- Nhưng nếu kẻ địch mạnh hơn ngươi, kiếm của ngươi không nhanh bằng kẻ địch, chân khí cũng không lợi hại bằng kẻ địch, trực kiếm của ngươi đâm ra, còn có thể đâm chết người sao?

- Đâm không chết! Cho nên ta không muốn luyện trực kiếm, không muốn luyện những kiếm pháp chỉ dùng thế ép người đó, cho dù ngươi nỗ lực tu luyện thế nào, cũng sẽ có kẻ địch mạnh hơn ngươi.

- Nếu kiếm pháp không thể lấy yếu thắng mạnh, vậy là không có ý nghĩa.

- …

Đỗ Nê hơi nhíu mày:

- Ngươi cho rằng kiếm pháp lấy yếu thắng mạnh không có vấn đề, nhưng ta luôn cảm thấy những lời này của ngươi có chút kỳ quái, có phải ngươi đã đi vào ngã rẽ rồi không?

Hậu Thập Tam Kiếm cười cười nói:

- Sư phụ ta nhìn thấu triệt hơn, hắn nói trực kiếm không thể lấy yếu thắng mạnh, nhưng có thể giải quyết kẻ địch yếu hơn, nó có thể khiến kiếm của người luyện kiếm nhanh hơn, đây là tác dụng của trực kiếm, nhưng ta vẫn không muốn luyện, ta cảm thấy chỉ cần cảnh giới cao, cho dù không khổ luyện trực kiếm, chẳng lẽ xuất kiếm sẽ không nhanh sao?

- Tốc độ và khí lực của kiếm có liên quan tới cảnh giới chân khí, nếu ngươi chỉ là Lực Khí Đoạn, cho dù ngươi vung kiếm một vạn lần, ngươi cũng không thể so được với một võ giả Tốc Độ Đoạn, ta việc gì phải tốn thời gian đi luyện trực kiếm, chẳng thà bỏ thời gian đi tu luyện công pháp, đi cân nhắc kiếm pháp của bản thân ta.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...