Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1390: Chương 1390: Hầu Hí Kiếm

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Mời chỉ giáo.

Hậu Thập Tam Kiếm cũng sắc mặt nghiêm túc nói, kiếm chỉ của hắn chỉ ra.

- Đỗ Nê sắp nghiêm túc rồi.

Trọng Điền nhìn Đỗ Nê trên lôi đài, cười nói,

- Chỉ hi vọng đừng biến thành không thể vãn hồi.

Viên Hải và Trương Lý lão thái gia đều trầm mặc nhìn.

Đệ tử bí truyền của Thư viện tất nhiên không đơn giản.

Cho dù là chủ trì Bạch Tượng Tự Viên Hải, nếu sinh tử chiến cũng không dám khẳng định Nhất Hành đã là Khí Cương Đoạn có thể chiến thắng Đỗ Nê.

Mấy năm nay đọ sức giữa Nhất Hành và Đỗ Nê, đều điểm tới là dừng, không có một lần nào là sinh tử chiến.

Nhất Hành chắp tay trước ngực, ánh mắt nghiêm túc nhìn đối thủ của mình.

Nhiều lần đọ sức như vậy, Nhất Hành thắng nhiều thua ít, nhưng cho dù là hắn cũng không phân rõ, Đỗ Nê có bao nhiêu lần là nghiêm túc?

Nụ cười Trên mặt Đỗ Nê thu liễm, quần áo màu xanh có thủy khí tản ra, da chỗ không có quần áo che khô quắt, giống như ruộng lúa nứt toác.

Thủy khí tản lại đột nhiên thu về, đồng thời còn mang theo nhiều thủy khí hơn, thân thể của Đỗ Nê bắt đầu thối rữa, giống như bùn nhão dính nhớp trong đầm lầy.

- Không ngờ Đỗ Nê này là quyệt nhân.

Chu Phàm có chút kinh ngạc nói.

- Chỉ là không biết đây là thiên phú quyệt nhân loại hình gì?

Lý Trùng Nương có chút tò mò nói.

Hậu Thập Tam Kiếm không cướp công, hắn chỉ cảnh giác nhìn biến hóa của Đỗ Nê.

Đỗ Nê nhếch miệng cười, bùn từ khóe miệng nhỏ gì.

Đỗ Nê lập tức đã tới trước người Hậu Thập Tam Kiếm.

Tốc độ quá nhanh, mọi người chỉ có thể nhìn thấy một tia tàn ảnh.

Hiển nhiên Đỗ Nê sau khi biến thành loại trạng thái quỷ dị này, tốc độ lại có đề thăng.

Hậu Thập Tam Kiếm không khiếp sợ trước tốc độ của Đỗ Nê, trong nháy mắt Đỗ Nê đến, kiếm chỉ của hắn bắn ra.

Cùng với chân khí sắc bén đâm nhanh về phía Đỗ Nê.

Một chỉ trí mạng như vậy của Hậu Thập Tam Kiếm lại không khiến Đỗ Nê để ý, để mặc kiếm chỉ hạ xuống trước ngực hắn.

Phập.

Chân khí kiếm chỉ mang theo xuyên thủng từ trước ngực tới sau lưng, một chút bùn nhão bắn ra, nhưng không thấy bất kỳ.

Không tốt! Sắc mặt Hậu Thập Tam Kiếm khẽ biến, nhưng thước của Đỗ Nê hạ xuống, đánh về phía đầu của Hậu Thập Tam Kiếm.

Hậu Thập Tam Kiếm trong lúc vội vàng lại không hề hoảng loạn, tay trái hắn cũng ngưng tụ thành kiếm chỉ, ý đồ ngăn cản thước.

Chỉ là thước cũng giống như một đoàn bùn nhão, kiếm chỉ xuyên qua thước, không thể mang tới tác dụng thực tế gì.

Thước lại hóa cứng, hạ xuống đầu Hậu Thập Tam Kiếm.

Bốp.

Hậu Thập Tam Kiếm bị một thước này quất cho quay cuồng lăn trên mặt đất, nện xuống lôi đài, mắt thấy sắp ngã ra khỏi lôi đài, tay phải hắn gập ngón tóm ra vết xước trên đá phiến của lôi đài, mới ngừng lại được ở mép lôi đài.

Một thước này không gõ vỡ đầu hắn, đó là bởi vì hắn dùng phòng ngự chân khí ở đầu.

Nhưng dù là như vậy, miệng mũi của Hậu Thập Tam Kiếm đều có máu tươi tràn ra, hắn lắc lắc đầu, mới khôi phục lại một chút từ trạng thái đầu váng mắt hoa.

Toàn thân Đỗ Nê đều hóa thành bùn nhão, nhìn càng giống một quái quyệt chứ không phải người, hắn chỉ bình tĩnh nhìn Hậu Thập Tam Kiếm tình cảnh không ổn.

Thậm chí không có ý đồ thừa thắng xông lên, bởi vì điều này là không cần thiết.

Mọi người ở dưới lôi đài cũng kinh ngạc nhìn Đỗ Nê.

Vừa rồi một kiếm nhắm thẳng vào tim của Hậu Thập Tam Kiếm không ngờ lại không có hiệu quả, chẳng lẽ Đỗ Nê hình thành loại trạng thái này đã không có bất kỳ thương tổn nào có thể làm tổn hại tới hắn được sao?

Hậu Thập Tam Kiếm cảm thấy đầu váng mắt hoa, nhưng hắn vẫn cười:

- A, đúng là hâm mộ những người có thiên phú quyệt nhân các ngươi, đáng tiếc ta lại không có.

Đỗ Nê hừ lạnh nói:

- Ngươi chỉ nhìn thấy sự cường đại của quyệt nhân, nhưng lại không nhìn thấy nỗi bi ai của thân là quyệt nhân, quyệt nhân cả đời đều đối nghịch với quyệt hóa, để tránh trở thành quái quyệt mất đi lý trí, ta nghĩ chắc ngươi cũng nghe qua rồi.

- Nhưng ngươi chưa được nghe nhiều hơn, ví dụ như ta bởi vì thiên phú quyệt nhân ‘Quái nê’ này mà chịu biết bao đau khổ, lúc nhỏ ta đi đái cũng phải rụt rè, để tránh thân thể không cẩn thận hóa thành bùn nhão, làm đứt con cu nho nhỏ của mình.

- Bùn nhão chính là rất yếu ớt.

Cho dù là như vậy, ngươi cũng đừng nói ra… Mặt Trọng Điền đỏ lên, tên đệ tử Đỗ Nê này cái gì cũng tốt, chỉ là rất nói năng bừa bãi, cái gì cũng dám nói, có đôi khi quá mất mặt.

Quả thực là đóa hoa lạ trong đệ tử bí truyền của thư viện.

Trương Lý lão thái gia và Viên Hải đều cười khẽ mấy tiếng.

Thí sinh dưới lôi đài cũng không nhịn được mà bật cười, bầu không khí vốn khẩn trương cũng bị hòa tan không ít.

- Có được tất có mất.

Hậu Thập Tam Kiếm không cười, hắn chỉ sắc mặt nghiêm trang nói:

- Vừa rồi nếu ngươi không cho ta cơ hội thở dốc, ta có thể đã ngã xuống lôi đài thua trận này, vì sao muốn dừng lại?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...