Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1387: Chương 1387: Lôi đài số bảy

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chỉ là trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ giễu cợt, môi hắn mấp máy, thốt ra một âm tiết mỏng manh.

Long Thần Ngữ!

Bạch Huyền Ngọc phát hiện mình đã triệt để không thể nhúc nhích.

Chu Phàm lăng không nhảy lên, bàn chân to rộng giẫm một cước lên trên khuôn mặt anh tuấn của Bạch Huyền Ngọc, đá cho cả người Bạch Huyền Ngọc bay xuống lôi đài.

Bạch Huyền Ngọc ở trong không trung, răng bị một cước này đá gãy, xen lẫn với máu phun ra.

Võ giả vây xem nhao nhao tản ra, để mặc Bạch Huyền Ngọc đập xuống đất.

Bạch Huyền Ngọc rơi xuống đất mới đau tới hô ra tiếng, cả mặt hắn in một vết giầy đen xì.

Bạch Huyền Ngọc giãy giụa đứng lên, răng trong miệng hắn đã bị đá gãy ba cái, miệng đầy là máu, trên mặt in vết chân lớn, lộ ra rất buồn cười.

Thí sinh Quan chiến hơi sửng sốt, sau đó thì cười ra tiếng.

Lý Trùng Nương che miệng cười khẽ, nàng không ngờ duy trì dáng vẻ là một chuyện gian nan như vậy.

Nhất Hành vẻ mặt luôn nghiêm túc cũng không nhịn được mà mỉm cười.

Bạch Huyền Ngọc nhìn chung quanh một vòng, ý đồ dùng ánh mắt sắc bén khiến những người cả gan giễu cợt hắn đều dừng lại, nhưng bối cảnh của các thí sinh đều không kém, dưới tình huống đông người, càng không sợ một đệ tử đích hệ của Bạch gia.

Bạch Huyền Ngọc thấy làm vậy không có hiệu quả, hắn mới hổn hển ngẩng đầu nhìn về phía Chu Phàm tức giận nói:

- Ngươi dám làm nhục ta?

- Ta không phải đã làm rồi sao?

Chu Phàm mặt không biểu tình nói.

Hắn đã làm rồi còn hỏi dám hay không, thế có phải là nực cười không?

Nộ ý Trong lòng Bạch Huyền Ngọc hơi giảm, nhưng lãnh ý trong mắt hắn lại sâu hơn:

- Vì sao?

Hắn không rõ vì sao Chu Phàm phải làm như vậy?

- Bởi vì ngươi dám xúi giục Hùng Phi Tú đối phó ta, ta rất hiếu kỳ, ta không đắc tội với ngươi, vì sao ngươi phải làm như vậy?

Chu Phàm nhướng mày nói.

- Thì ra ngươi biết rồi.

Bạch Huyền Ngọc lạnh lùng cười:

- Đương nhiên là vì danh ngạch lớp chữ Giáp, bằng không ngươi cho rằng là vì gì? Vì tên đường đệ phế vật trong nhà ta à?

Bạch Huyền Ngọc đương nhiên đã điều tra bối cảnh của Chu Phàm, biết Chu Phàm từng có khúc mắc với Bạch Huyền Thạch, nhưng ở trong mắt hắn, những cái này căn bản không quan trọng, hắn muốn trừ bỏ Chu Phàm, như vậy sẽ ít đi một đối thủ cạnh tranh.

Cũng bởi vì Chu Phàm ngoài mặt xuất thân thấp hèn, không có bối cảnh quá lớn, Bạch Huyền Ngọc lúc ban đầu hoài nghi Chu Phàm có bối cảnh, nhưng vẫn không muốn tự mình xuất thủ, chỉ xui khiến Hùng Phi Tú mà thôi, cho dù có bối cảnh cũng không sao.

Lúc này Chu Phàm mới hiểu rõ gật đầu.

Giáo tập đã có phản ứng, hô lên Chu Phàm giành chiến thắng.

Chu Phàm nhảy xuống lôi đài.

- Chu Phàm, ngươi dám làm nhục ta, Bạch gia sẽ không bỏ qua cho ngươi.

Bạch Huyền Ngọc lạnh lùng nói.

Sau thi việt dã, Bạch Huyền Ngọc lại cẩn thận điều tra lại bối cảnh của Chu Phàm, nhưng vẫn không có phát hiện gì, cho nên hắn kết luận Chu Phàm đúng là một đệ tử thiên tài xuất thân hàn môn.

Chu Phàm chỉ thản nhiên liếc Bạch Huyền Ngọc một cái nói:

- Lời ngươi nói có thể đại biểu cho Bạch gia sao?

Sắc mặt Bạch Huyền Ngọc cứng lại, hắn lại lạnh giọng nói:

- Ngươi chỉ xuất thân hàn môn, quấy phá một chuyện tốt của Bạch gia ta, ngươi cho rằng có thể như vậy là xong sao?

- Là ta nói chuyện không rõ, hay là ngươi quá ngu.

Chu Phàm lại nói:

- Lời ngươi nói có thể đại biểu cho Bạch gia không?

Nộ khí của Bạch Huyền Ngọc dâng lên, hắn vừa định thốt ra, nhưng một tia lý trí còn sót lại vẫn khiến hắn không dám nói như vậy, trừ vị lão thái gia trong nhà, ai dám nói có thể đại biểu cho Bạch gia?

- Nếu không thể đại biểu cho Bạch gia, vậy đừng tùy tiện đe dọa.

Chu Phàm cười lạnh nói:

- Nếu Bạch gia muốn chơi, ta phụng bồi tới cùng, bất kể là trong tối hay ngoài sáng.

Chu Phàm nói lời này là có tự tin, không chỉ là thực lực cường đại của bản thân hắn, mà là hắn lệ thuộc Nghi Loan Ti, lại sắp tiến vào lớp chữ Giáp, có thể nói là tiền đồ rộng lớn.

Bạch gia muốn đối phó hắn, cũng phải hỏi xem Nghi Loan Ti có đồng ý hay không!

Chỉ là một Bạch gia mà thôi, Nghi Loan Ti sẽ không bởi vì sợ hãi mà từ bỏ Chu Phàm.

Mấu chốt là Chu Phàm cũng không giết Bạch Huyền Ngọc, Bạch gia có gan làm gì hắn sao?

Bạch Huyền Ngọc không phải kẻ ngu dốt, sau khi bình tĩnh lại, cũng nghĩ tới điểm này, hắn cảm thấy rất uất nghẹn, sau đó phun ra một búng máu.

Không ngờ tức tới hộc máu…

Chu Phàm không để ý tới Bạch Huyền Ngọc coi, việc này vẫn chưa kết thúc, hôm nay lấy lại một chút lợi tức, sau này xem Bạch gia sẽ làm thế nào, có thực lực cường đại và bối cảnh làm chỗ dựa, hắn cũng không sợ Bạch gia.

Lý Trùng Nương lặng lẽ đứng bên cạnh Chu Phàm, nàng lạnh lùng liếc Bạch Huyền Ngọc một cái.

Nhãn quang lạnh lùng của Lý Trùng Nương khiến Bạch Huyền Ngọc cảm thấy rét lạnh, tim hắn lập tức run lên, cuối cùng không dám nói gì, xoay người rời khỏi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...