Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1386: Chương 1386: Có thể nhường một ván không

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Bởi vì cũng sắp tới lượt Chu Phàm lên đài.

Chiến đấu giữa võ giả có lúc rất nhanh có lúc rất chậm, khi nhanh thì chỉ trong phút chốc là có kết quả, nếu một khi giằng co, vậy rất khó nói.

Cho nên cho dù là tới lôi đài khác quan chiến, cũng cần tùy thời lưu ý chuyện ở lôi đài mình, dẫu sao nếu giáo tập gọi ba lần mà người vẫn chưa quay về, vậy sẽ xử lý như từ bỏ một trận thi đấu.

Khi Chu Phàm và Lý Trùng Nương trở lại lôi đài số hai, trên lôi đài vẫn đang chiến đấu.

Có điều chiến đấu không kéo dài bao lâu đã kết thúc.

Không ít người lại tới lôi đài số hai bàng quan.

Bởi vì trận này là Chu Phàm và Bạch Huyền Ngọc.

Bạch Huyền Ngọc là đệ tử được Cao Tượng Thành ngũ đại thế gia Bạch gia ký thác kỳ vọng lần này, hắn trong ba trận trước chưa hề thua, đã tích lũy được ba điểm.

Mà Chu Phàm cũng tích lũy được ba điểm.

Tỷ thí của Bạch Huyền Ngọc và Chu Phàm vẫn hấp dẫn sự chú ý của không ít thí sinh.

Nhưng các thí sinh phần lớn đều nghiêng về Chu Phàm sẽ thắng, bởi vì cho dù là Nhất Hành cũng thua Chu Phàm.

Ba trận không thua đó của Bạch Huyền Ngọc, là vì không gặp phải đối thủ quá mạnh, nếu hắn gặp phải Nhất Hành hoặc Chu Phàm, kết quả nói không chừng đã khác.

Sau khi giáo tập gọi tên của Bạch Huyền Ngọc và Chu Phàm, sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh đi lên lôi đài.

Bạch Huyền Ngọc Từng bước đi lên lôi đài, sắc mặt ngưng trọng, hắn từ đầu tới cuối đều xem hết so đấu của Nhất Hành và Chu Phàm, có thể nói bất kể là Chu Phàm hay là Nhất Hành, hắn đều không có lòng tin có thể thắng được.

Nhưng hắn lại không thể nhận thua, một lôi đài chỉ có hai danh ngạch tiến vào vòng trong, nếu hắn gặp phải Chu Phàm, Nhất Hành đều nhận thua, vậy điểm của hắn khẳng định không bằng hai người Chu Phàm.

Hơn nữa bảy thí sinh còn lại của lôi đài số hai đều đã lên lôi đài rồi, bảy thí sinh này ngay cả Bạch Huyền Ngọc cũng không bằng, càng đừng nói là thay hắn đánh thắng Chu Phàm, Nhất Hành.

- Chu huynh.

Bạch Huyền Ngọc tâm tư chuyển động, chắp tay nói:

- Không biết có thể nhường ta một ván không, Bạch gia tất trả công cao.

Dưới lôi đài là một mảng tiếng huýt sáo, đều đang mắng Bạch Huyền Ngọc vô sỉ.

Nhưng quy tắc của lôi đài thí không quy định không thể nhường, trên thực tế lôi đài khác đã xuất hiện tình huống hai thí sinh thương lượng được, một bên nhận thua, thư viện cũng không có ý ngăn cản.

Chỉ là danh ngạch lớp chữ Giáp quan trọng như vậy… Trừ khi là hoàn toàn không ôm hi vọng, nếu không ai nguyện ý nhường?

- Không biết Bạch gia có thể trả thù lao gì?

Chu Phàm lạnh lùng hỏi.

- Tất cả có thể thương lượng, không biết Chu huynh muốn gì?

Trên mặt Bạch Huyền Ngọc lộ ra vẻ vui mừng, hỏi,

- Kỳ thật với thực lực của Chu huynh, cho dù nhường ta một ván, cũng có thể tiến vào vòng trong.

Câu nói kế tiếp của Bạch Huyền Ngọc là bảo Chu Phàm đừng giở công phu sư tử ngoạm.

Chu Phàm cười lạnh nói:

- Ta cho ngươi một điểm, vậy ta tối đa chỉ có tám điểm, nếu Nhất Hành tiếp theo toàn thắng cũng là tám điểm, đến lúc đó ngươi gặp Nhất Hành vạn nhất thắng được, ngươi tiến vào vòng trong trước, ta phải tranh danh ngạch tiến vào vòng trong còn lại với Nhất Hành, ngươi cho rằng ta có thể thắng chắc Nhất Hành sao?

Những cái này Bạch Huyền Ngọc đều hiểu rõ, trên thực tế trên người hắn có một đại sát khí từ Bạch gia mang đến, nhưng cũng chỉ có một, cho nên hắn mới muốn Chu Phàm nhường hắn một ván, như vậy hắn chống lại Nhất Hành mới nắm chắc tiến vào vòng trong, hắn vẻ mặt đau khổ nói:

- Vậy xin Chu huynh ra giá, ta có thể chấp nhận thì sẽ chấp nhận, nếu không chấp nhận được, vậy chúng ta chỉ có thể dựa vào thực lực đọ sức một phen.

- Ta muốn mười ức huyền tệ hoặc thứ đồng giá với mười ức huyền tệ.

Chu Phàm ra giá.

Dưới lôi đài truyền đến một trận tiếng cười vang.

Sắc mặt Bạch Huyền Ngọc xanh mét, hắn biết mình bị Chu Phàm đùa giỡn rồi, mười ức huyền tệ chính là giá trên trời, mời một võ giả Khí Cương Đoạn làm việc cũng chỉ là hơn mười tới hai mươi vạn huyền tệ, mười ức huyền tệ Bạch gia không thể có.

Đưa ra giá như vậy, hiển nhiên căn bản không có ý thương lượng, chỉ là trêu đùa hắn mà thôi.

Bạch Huyền Ngọc cũng không thể giả vờ đáp ứng trên lôi đài, bởi vì cái này dính dáng tới danh dự của Bạch gia, nếu về sau không thể giao ra mười ức huyền tệ, Bạch gia sẽ mất mặt.

Ánh mắt Bạch Huyền Ngọc trở nên điên cuồng, thân thể hắn giống như ảo ảnh vội vàng thối lui, trong lúc này từ trong phù đại nhanh chóng lấy ra một lò đồng thau nhỏ, lò nhỏ lờ mờ có từng dòng hàn khí từ trong lỗ lò chui ra.

Trong nháy mắt Bạch Huyền Ngọc lui về phía sau, thân ảnh của Chu Phàm đã trở nên mơ hồ, rất nhanh hắn đã xuất hiện ở trước người Bạch Huyền Ngọc.

Bạch Huyền Ngọc không kinh sợ mà còn lấy làm mừng, tay phải hắn đã ấn đỉnh lò, muốn mở nắp lò ra, để thứ bên trong giáng cho Chu Phàm một kích trầm trọng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...