Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1385: Chương 1385: Kiếm châm (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Mắt Trứu Thâm Thâm thắt lại, hắn chỉ kịp đâm ra một kiếm, chân khí trong cơ thể điên cuồng điều động, toàn bộ tụ lại trên một kiếm này.

Trường kiếm và kiếm khí màu vàng nhỏ như sợi tóc đó vỡ nát từng đoạn.

Hữu chưởng cầm kiếm của Trứu Thâm Thâm có thêm một lỗ kiếm khủng bố.

Kiếm khí xẹt qua mặt hắn, để lại một vết máu mờ mờ.

Dưới đài là một mảng im lặng, biến hóa trong thời gian ngắn này đúng là quá nhanh, đầu tiên là một kiếm nhìn thì là thẳng tiến không lùi của Trứu Thâm Thâm lại là một hư chiêu, mục đích chính là bức ra chỉ kiếm sắc bén đã súc khí đó của Lý Trùng Nương.

Nhưng không ai ngờ, Lý Trùng Nương cũng để lại thủ đoạn, kiếm khí nhìn thì là súc thế ở tay phải chỉ là một hư chiêu, kiếm khí súc thế chân chính kỳ thật là ở tay phải.

Trứu Thâm Thâm nhìn tay phải của mình, máu tươi thuận theo lỗ kiếm ở lòng bàn tay nhỏ xuống từng giọt.

Lý Trùng Nương hơi thở dốc, kiếm khí vừa rồi là mạnh nhất mạnh nhất nàng có thể phát ra, đối với nàng mà nói tiêu hao cũng khá lớn.

- Ngươi thủ hạ lưu tình à?

Sắc mặt Trứu Thâm Thâm hờ hững hỏi.

Nếu dòng kiếm khí vừa rồi đâm vào trán hoặc là tim hắn, hắn chắc chắn sẽ phải chết.

- Không

Lý Trùng Nương khẽ lắc đầu:

- Ngươi nghĩ lại sẽ biết, vừa rồi ngươi theo bản năng di động một bước, tránh kiếm khí của ta.

Trên thực tế tu vi cảnh giới của hai người tương đương, Lý Trùng Nương không thể nghĩ được nhiều như vậy, loại tỷ thí này vốn có thể tùy thời sẽ phát sinh sinh tử.

Trứu Thâm Thâm suy nghĩ một chút, sau khi xác nhận Lý Trùng Nương không lưu thủ, hắn trầm giọng nói:

- Một khi đã như vậy, ta không thua, chúng ta tiếp tục.

- Kiếm của ngươi bị hủy rồi, tay phải của ngươi bị thương, sao ngươi có thể thắng được ta?

Lý Trùng Nương có chút kinh ngạc.

Nàng vốn cho rằng Trứu Thâm Thâm sẽ từ bỏ nhận thua.

Trứu Thâm Thâm cười nói:

- Vậy thì sao? Ta sao có thể thua ngươi.

Tóc hắn phân tán bốn phía, bởi vì chân khí trong cơ thể bắt đầu tỏa ra thổi bay mà dẫn tới, ngưng tụ thành từng sợi kiếm cương nhỏ như sợi tóc.

Kiếm cương âm trầm như từng cái kim dài nhỏ.

Kim trong không khí càng lúc càng nhiều.

Kiếm châm nhiều chi chít, vẫn chưa đâm vào trên người Lý Trùng Nương.

Nhưng Lý Trùng Nương lại cảm thấy mi tâm truyền đến cảm giác đau đớn.

Nàng hiểu đây là kiếm châm mà Võ Thế của Trứu Thâm Thâm ẩn vào cương khí ngưng tụ thành.

Kẻ điên này đã đặt cược tất cả.

Trong kiếm châm lại truyền đạt ra một loại ý chí sinh tử.

- Ta nhận thua.

Lý Trùng Nương trầm mặc một chút, nói.

- Ta nhận thua.

Lời Lý Trùng Nương nói ra khiến mọi người dưới lôi đài đều yên lặng.

Trứu Thâm Thâm cũng ngây ra một thoáng, nhưng hắn vẫn cảnh giác chăm chú nhìn Lý Trùng Nương, bởi vì hắn không biết Lý Trùng Nương có lừa hắn hay không.

Lần lôi đài thí này là không có cách nói nhận thua.

Nhưng Lý Trùng Nương lại nhẹ nhàng lui về phía sau, hạ xuống dưới lôi đài, dùng hành động để thể hiện rằng nàng quả thật đang nhận thua.

Rơi xuống lôi đài chính là thua, giáo tập có phản ứng hô lên:

- Trứu Thâm Thâm thắng, tích một điểm.

Dưới lôi đài không ít người đều ngạc nhiên nhìn Lý Trùng Nương, sắc mặt Lý Trùng Nương bình tĩnh, không lộ ra biểu cảm ủ rũ gì.

Trứu Thâm Thâm lại nhíu mày, kiếm châm của hắn đã hóa thành chân khí thu vào trong cơ thể, hắn xoay người đi xuống lôi đài.

Đám người dần dần tản đi, có người chạy về lôi đài của mình tham gia tỷ thí cũng có người tới lôi đài khác xem thi đấu.

- Vì sao nàng phải từ bỏ? Ta thấy nàng vẫn còn sức đánh một trận.

Viên Hải có chút khó hiểu nói.

- Bởi vì không cần thiết.

Trương Lý lão thái gia cười lắc đầu:

- Nếu tiếp tục đánh, rất có thể sẽ lưỡng bại câu thương, mà một lôi đài chỉ cho phép hai người vào vòng trong, Trứu Thâm Thâm biểu hiện ra thực lực cường đại và tính tình cương liệt tuyệt không nhận thua, ta đoán Lý Trùng Nương không nắm chắc tất thắng, nàng chỉ đành lui một bước.

- Lôi đài số năm chắc sẽ không xuất hiện Khí Cương Đoạn thứ ba, nàng chỉ thua một trận, tiếp theo chỉ cần bảo trì toàn thắng thì vẫn có thể vào vòng trong, nếu lưỡng bại câu thương ngược lại càng không có lợi.

- Chính là đạo lý này.

Trọng Điền gật đầu đồng ý.

Lôi đài số năm trừ Lý Trùng Nương và Trứu Thâm Thâm ra, không có thí sinh quá lợi hại, thí sinh của lôi đài số năm đều vẻ mặt xám ngoét, bọn họ biết bọn họ vô vọng với lọt vào vòng trong rồi.

- Không ngờ lại thua.

Lý Trùng Nương cười nói với Chu Phàm.

Chu Phàm ặc một tiếng nói:

- Thua một trận không sao, nếu tiếp tục đánh, khả năng sẽ có nguy hiểm.

- Nguy hiểm thì chắc không có, ta nắm chắc nhất định có thể thắng, nhưng Trứu Thâm Thâm không dùng khí cụ phù lục, nếu ta dùng khí cụ phù lục quá lợi hại, ngược lại có chút thắng cũng không vẻ vang gì.

Lý Trùng Nương lắc đầu nói.

Chu Phàm và Lý Trùng Nương dạo qua các lôi đài một vòng, hai người trở về lôi đài số hai.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...