Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1382: Chương 1382: Trùng Nương và Thâm Thâm
Quả thực là điên rồi.
Nhất Hành nhíu mày, hắn lại đánh ra chưởng trái, trong điện quang hỏa thạch này, hắn nhạy bén cảm thấy không đúng, cho nên mới lại bồi thêm một đạo cương chưởng!
Hai đạo cương chưởng một trước một sau hạ xuống người Chu Phàm.
Nhưng đặc biệt là cương chưởng không giống như lần trước đánh cho Chu Phàm bay ngược ra sau, mà như trâu đất xuống biển.
Nhất Hành đột nhiên cả kinh, hắn phát hiện khí tức của Chu Phàm thay đổi, biến thành như cuồn cuộn khó lường giống như biển.
Chu Phàm đến trước người Nhất Hành, lúc này Nhất Hành mới đánh ra cương chưởng thứ hai, hắn hoàn toàn không dự đoán được Chu Phàm có thể tiếp cận.
Sắc mặt hắn khẽ biến vừa định có động tĩnh, lại đã chậm rồi.
Đức Tự Đao trong tay Chu Phàm lập tức quét ngang, đao nhanh như vậy, cự ly gần như vậy, căn bản là không thể né tránh.
Ầm!
Khi Đức Tự Đao chạm đến thân thể Nhất Hành, chân khí cuồn cuộn trên đao nổ tung.
Nổ cho Nhất Hành bắn ra, thân thể hắn căn bản không thể ngừng lại, trực tiếp hạ xuống ngoài lôi đài, lăn vài vòng.
Trong sân là một trận yên lặng.
Biến hóa này quá nhanh, nhanh đến tất cả mọi người đều ngây dại.
Nhất Hành rơi xuống đất, tăng y màu trắng dính rất nhiều bụi bặm, không còn trắng phau nữa, hắn từ dưới đất nhảy lên, không đợi lên tiếng khóe miệng đã trào ra một dòng máu.
Cho dù hắn tu luyện là công pháp Kháng Kích Đoạn Kim Cương Công số một số hai Đại Phật Tự lại thêm ngưng luyện ba lần phòng ngự chân khí, nhưng chống lại chân khí dồi dào và khí lực to lớn đó của Chu Phàm, vẫn khó tránh khỏi bị thương.
Các thí sinh đều kinh ngạc nhìn Nhất Hành, nhìn Chu Phàm.
- Đa tạ.
Sắc mặt Nhất Hành không thay đổi mở miệng nói.
Hắn đa tạ là vì một đao cuối cùng của Chu Phàm không sử dụng ba loại chân khí dị chủng đó, bởi vì Chu Phàm là dùng sống đao, nếu không một đao này có lẽ hắn đã chết rồi.
Cho dù Chu Phàm dùng phương thức đặc biệt quỷ dị đánh cho hắn không kịp trở tay, nhưng thua chính là thua, chiến đấu chính là như vậy, hắn không có gì không phục.
- Không cần khách khí, đây là ta đã hẹn trước với ngươi rồi.
Chu Phàm cười khẽ, hắn nhìn giáo tập.
Không ít người trong lòng đều cả kinh, bọn họ không rõ Chu Phàm là giải quyết hai đạo cương chưởng đó thế nào, nhưng bọn họ đều nhìn thấy, Chu Phàm ngoài mặt nhìn thì không rụng lấy một sợi tóc.
Người này rốt cuộc là thế nào?
- Thí sinh Số sáu Chu Phàm thắng, tích được một điểm.
Lúc này giáo tập mới hô lên.
Chu Phàm đã muốn nhảy xuống lôi đài, nhưng dư quang ở khóe mắt thoáng nhìn ngụm máu đen vừa rồi phun ra, máu phân tán trên đá, rất chói mắt.
Khóe mắt Chu Phàm giật giật, hắn không chút do dự đi tới, bấm tay búng một cái, hỏa diễm màu lam rơi xuống vết máu.
Máu bị hỏa diễm đốt cháy, hắn mới thở phào như trút được gánh nặng, nhảy xuống lôi đài.
Người nhìn Chu Phàm đều lộ ra vẻ mặt ngỡ ngàng, không hiểu vì sao Chu Phàm phải làm như vậy?
Chu Phàm không có ý giải thích, không ai hiểu nỗi đau trong lòng hắn.
- Chu đại ca, không sao chứ?
Lý Trùng Nương đi tới quan tâm hỏi.
- Ta không sao.
Chu Phàm cười lắc đầu, hắn vừa rồi phun ra máu, chỉ là bởi vì cương chưởng của Nhất Hành trùng kích nội tạng dẫn tới.
Trên thực tế chân khí của cương chưởng trong chớp mắt chui vào cơ thể đã bị chân khí trong cơ thể hắn tiêu diệt, chân khí của hắn vốn thâm hậu hơn Nhất Hành rất nhiều, cho dù chân khí của Nhất Hành tinh luyện hơn, nhưng lượng chân khí của chưởng lực này quá ít, đương nhiên không thể đả thương tới căn bản của hắn.
Chút thương nhẹ này đối với Chu Phàm có cơ thể tự lành mà nói, ngay cả thuốc trị thương cũng không cần.
- Chu đại ca, vì sao ngươi phải thiêu hủy ngụm máu trên lôi đài?
Lý Trùng Nương thấy người đều tản đi rồi, tò mò hỏi.
- Ta sợ bị người dụng tâm kín đáo lợi dụng ngụm máu này làm chuyện bất lợi đối với ta.
Chu Phàm cười khổ nói.
- …
Lý Trùng Nương ngây ra một thoáng, cười nói:
- Chu đại ca, ngươi đúng là rất cẩn thận.
Không, đây không phải quá cẩn thận, mà là bài học đau đớn… Chu Phàm thở dài nghĩ.
Nhất Hành khoanh chân ngồi ở một góc chữa thương, trên mặt hắn không hề có vẻ suy sụp.
Ba người Trọng Điền thu hồi tầm mắt nhìn về phía Nhất Hành, lại nhìn về phía Chu Phàm đã cùng Lý Trùng Nương đi xa.
- Ta không hiểu.
Trương Lý lão thái gia hơi nhíu mày:
- Hắn dựa vào gì mà tránh được cương chưởng của Nhất Hành?
Đúng vậy, Trương Lý lão thái gia nói là tránh, bởi vì cho dù là hắn, có lẽ sẽ xuất chưởng để vỗ, triệt tiêu cương chưởng cương mãnh đó của Nhất Hành, nhưng tuyệt đối không dám dùng thân thể để đón đỡ cương chưởng của Nhất Hành.
Cho dù tiến vào Đạo cảnh, nếu không tu tới cảnh giới khiến nhục thân lại tiến hóa, đều chỉ là phàm thai mà thôi, nhất là dưới tình huống cảnh giới của Chu Phàm không bằng Nhất Hành, cương chưởng của Nhất Hành tuyệt đối có thể xé rách lồng phòng hộ chân khí của Chu Phàm.