Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1381: Chương 1381: Kim Cương
Bởi vì Nhất Hành không ngờ dùng hai bàn tay thịt mấy lần chống đỡ hai thanh đao của Chu Phàm, cho dù chân khí hùng hậu dùng làm phòng ngự vẫn không đủ, hơn nữa mỗi lần bàn tay của Nhất Hành va chạm với đao sắc đều lờ mờ phát ra màu vàng ròng.
Đây chính là một đặc trưng rõ ràng của Kim Cương Công trong truyền thuyết.
- Lão thái gia tuệ nhãn, nhưng Kim Cương Công không đảm đương nổi lời khen công pháp Kháng Kích Đoạn mạnh nhất.
Viên Hải khiêm tốn nói.
- Nghe đồn Kim Cương Công là khó luyện nhất, nếu một khi làm không tốt, sẽ bởi vì công pháp này mà không thể có một chút tăng tiến ở Kháng Kích Đoạn, vĩnh viễn dừng lại ở cảnh giới này, cho nên cho dù là Đại Phật Tự cũng rất ít có đệ tử nguyện ý tu luyện.
Trọng Điền thản nhiên nói:
- Nhưng nghe nói Kim Cương Công của Đại Phật Tự có liên hệ cực lớn với một cảnh giới của Đạo cảnh.
- Tu luyện tốt Kim Cương Công, có thể ở cảnh giới đó tu luyện công pháp tương quan với nó, từ đó ít có địch thủ cùng cảnh giới.
- Ồ, còn có chuyện này à?
Trương Lý lão thái gia chưa nghe nói tới việc này, hắn có chút kinh ngạc nhìn về phía Viên Hải.
Viên Hải trầm mặc, không trả lời.
Lúc này trên lôi đài biến cố đột nhiên phát sinh, lập tức hấp dẫn sự chú ý của ba người.
Chỉ thấy Nhất Hành đã bị bức cho lui đến bên rìa lôi đài, hắn hít sâu một hơi, không lui về phía sau nữa, hai tay phủ màu vàng ròng, hung hãn đón đỡ song đao bổ tới.
Liên tục đánh ra mấy chục chưởng, mỗi một chưởng đều là chân khí hóa cương mà hình thành, cương chưởng bạo phát ở cự ly gần, chấn cho song đao rung rung.
Hai tay Chu Phàm run lên, tán đi chưởng lực hùng hồn trên đao, mỗi một đao hắn bổ ra, đều có thể chém vỡ một đạo cương màu vàng, nhưng cương chưởng tản ra, lờ mờ tồn tại uy thế của Kim Cương Nộ Mục.
Kim Cương Nộ Mục khiến cho toàn thân Chu Phàm run rẩy, hắn giống như sắp ngã xuống vậy.
Nhất Hành tích trữ Võ Thế vào trong chưởng rồi đánh ra.
Đây là Võ Thế Kim Cương Nộ Mục của Đại Phật Tự, Kim Cương Nộ Mục uy mãnh đáng sợ.
Nhất Hành mượn cơ hội này một cương chưởng vỗ vào vai trái Chu Phàm.
Cương chưởng Chân khí ngưng luyện vô cùng cường đại, dễ dàng phá được phòng ngự chân khí của Chu Phàm, đánh cho Chu Phàm bay về phía sau.
Chu Phàm ở trong không trung dồn chân khí khiến cho mình rơi xuống, Đức Tự Đao đâm vào trên đá phiến của lôi đài, phát ra tiếng xoẹt xoẹt, mũi đao rạch ra tia lửa, mới ngừng được thân ảnh đang lui lại, tránh cho ngã xuống ngoài lôi đài.
Trong quá trình này, Chu Phàm nhìn chằm chằm Nhất Hành, đề phòng Nhất Hành thừa thắng xông lên.
Nhưng Nhất Hành vẫn đứng tại chỗ, hắn chắp tay trước ngực hơi thi lễ nói:
- Đa tạ Chu thí chủ.
Không ít thí sinh đều lộ ra vẻ ngỡ ngàng khó hiểu, vì sao phải đa tạ Chu Phàm?
- Chu Phàm hiển nhiên chưa đạt tới Khí Cương Đoạn, chắc là ở Võ Thế hoặc Võ Thức Đoạn, với bản sự hắn lộ ra, nếu Nhất Hành không dùng thủ đoạn Khí Cương Đoạn thối luyện đến cực hạn, sợ rằng rất khó có thể thắng được.
Trọng Điền hơi nghĩ một chút liền hiểu được ý tứ trong lời nói của Nhất Hành.
Chu Phàm không trả lời, sắc mặt đỏ lên, thổ ra máu, máu rải trên đá phiến, nhuộm đỏ đá phiến.
- Chu đại ca.
Sắc mặt Lý Trùng Nương khẽ biến, Chu Phàm hiển nhiên bị một chưởng của Nhất Hành đánh cho bị thương rồi.
Sau khi Chu Phàm phun ra một ngụm máu, hắn ngược lại cười ha ha nói:
- Nhất Hành, ngươi cho rằng ngươi thắng sao?
- A di đà Phật, đao pháp của Chu thí chủ quả thật lợi hại, nhưng chỉ cần Chu thí chủ không thể phá được Kim Cương Nộ Mục của ta, ta có thể thắng.
Nhất Hành chậm rãi nói.
Kim Cương Nộ Mục có thể khiến tốc độ di chuyển quỷ dị đó của Chu Phàm phải ngừng lại, Nhất Hành lại dùng Khí Cương Đoạn Kim Phật Chưởng phá phòng ngự chân khí của Chu Phàm, Nhất Hành cho rằng hắn đã đứng ở thế bất bại.
Vốn Nhất Hành cho rằng trận này sẽ thắng rất dễ dàng, nhưng hắn không ngờ vẫn để Chu Phàm bức ra nhiều thủ đoạn như vậy.
Hơn nữa cảnh giới của Chu Phàm còn không bằng hắn, đây là một đối thủ đáng sợ.
- Nếu Chu thí chủ tương lai nếu ở cùng cảnh giới với ta, vậy ta nhất định muốn tái chiến một trận với Chu thí chủ.
Nhất Hành nói như vậy, ở trong mắt hắn, trận này đã kết thúc.
- Đánh xong trận này rồi tính sau.
Chu Phàm bình tĩnh nói, thân ảnh của hắn lại trở nên mơ hồ.
- Vô dụng thôi, tốc độ của ngươi có nhanh cỡ nào, ta đều có thể biết ngươi ở đâu.
Sắc mặt Nhất Hành lạnh lùng vươn tay phải chụp về phía đông nam.
Ầm!
Cương chưởng từ Khí Cương ngưng tụ mà thành tỏa ra.
Chưởng phong sắc bén quét ra trước, quét trúng thân ảnh đã lờ mờ hiện lên của Chu Phàm.
Nhưng Chu Phàm không lại dùng tốc độ dịch chuyển đi, hắn không lùi mà tiến.
Tất cả mọi người nhìn một màn này đều đột nhiên cả kinh, ở trong mắt bọn họ, Chu Phàm dùng nhục thân đón đỡ cương chưởng từ Khí Cương ngưng tụ thành