Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1368: Chương 1368: Bụng đầy tâm sự biết nói ai hay (2)
Chu Phàm không nói gì, mà là trầm mặc lắng nghe, hắn cũng muốn nghe xem Triệu Nhã Trúc sẽ giải thích thế nào.
- Lần phụ thân này ta vốn mang hai mục đích.
Triệu Nhã Trúc thản nhiên nói:
- Mục đích thứ nhất trong đó chính là ta có thể dựa vào tiểu gia hỏa này thoát ly sự khống chế của thuyền, đây cũng là mục đích chủ yếu của ta, nhưng không ngờ để tiểu gia hỏa ra vẻ thông minh hủy đi mất, lần sau phụ thân cũng không biết phải đợi tới khi nào.
Triệu Nhã Trúc nói tới đây sắc mặt có chút khó coi.
- Mục đích thứ hai chính là ta vốn định nếu thất bại, cân nhắc để cha con các ngươi nhận nhau, gọi các ngươi vào cũng là vì vậy.
- Vì sao muốn chúng ta nhận nhau? Nếu muốn chúng ta nhận nhau, vì sao không nói sớm một chút, hiện tại mới nói?
Trong lòng Chu Phàm lờ mờ có suy đoán, nhưng hắn vẫn muốn nghe Triệu Nhã Trúc nói.
Triệu Nhã Trúc hừ một tiếng nói:
- Để các ngươi nhận nhau là vì để người phụ tá và người lên thuyền hỗ trợ nhau tốt hơn, nói không chừng còn có khả năng đạt tới chung điểm, đây không tính là chuyện phí sức, ta vẫn nguyện ý làm.
Về phần lúc ban đầu không để các ngươi nhận nhau, là vì ta vẫn muốn lợi dụng tiểu gia hỏa này để thoát khỏi sự khống chế của thuyền, đương nhiên không thể nói sớm, hiện tại kế hoạch thất bại, tiểu gia hỏa cũng không thể tin ta nữa, chỉ có thể để các ngươi nhận nhau.
- Cho dù là như vậy, ngươi không thể dùng biện pháp uyển chuyển một chút à, thí dụ như nói trước với ta một tiếng.
Chu Phàm có chút đau đầu nói.
Sắc mặt Triệu Nhã Trúc lạnh lùng nói:
- Nàng hủy hi vọng đào thoát của ta, nhất định phải trả một cái giá cực đắt, vì sao ta phải uyển chuyển?
- Ngươi quá đáng.
Sắc mặt Chu Phàm trầm xuống:
- Cái này thì tính gì là hủy hi vọng đào thoát của ngươi, nàng chỉ là không giúp ngươi mà thôi.
- Nàng là nữ nhi của ngươi, ngươi đương nhiên lên tiếng cho nàng.
Trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra nộ ý nói:
- Nếu nàng không chịu giúp ta, có thể nói thẳng, vì sao đã đáp ứng, lại dùng một thế thân tới, làm lãng phí thời gian của ta, bằng không ta có thể dùng phương pháp khác để thử.
- Có lẽ là nàng sai, nhưng ngươi thì đúng à? Nếu ngươi nói thẳng cần ký sinh, nàng khẳng định sẽ trực tiếp cự tuyệt ngươi, ai bảo ngươi cứ thích vụng trộm.
Chu Phàm cười lạnh nói.
- Ta không như vậy, sao có thể qua mặt được thuyền?
Triệu Nhã Trúc tức đến toàn thân run lên:
- Thôi, việc này khó phân đúng sai, ngươi cứ coi như ta là vì thất bại giận mà giận chó đánh mèo lên người nàng, được chưa?
Triệu Nhã Trúc không nói chuyện với Chu Phàm nữa, mà là bước về phía đuôi thuyền, biến mất trong tầm nhìn của Chu Phàm.
Chu Phàm hơi nhướng mày, cho dù thủ đoạn của Triệu Nhã Trúc hơi thô bạo một chút, nhưng bất kể là như thế nào vẫn để hắn biết quan hệ của hắn và Thực Phù, cái này cũng coi như là có lợi.
Chu Phàm ngẩng đầu nhìn huyết cầu bồng bềnh trên không trung, thở dài.
Hắn cũng không biết sau khi Thực Phù nghĩ thông, sẽ là thái độ gì đối với hắn?
Vừa rồi hắn không đành lòng bức bách Thực Phù, cho nên mới bảo thuyền đưa nàng ra.
Nhưng hiện tại hắn hối hận rồi.
Vạn nhất sau khi Thực Phù trở về, chịu sự xui khiến của Nhân Yêu Bạch, kiên định đứng ở bên Ma Cô Yêu, muốn giết hắn, vậy hắn nên xử lý thế nào?
Hắn phải quân pháp bất vị thân sao? Cũng không tính là đại nghĩa, dẫu sao quái quyệt có lập trường của quái quyệt, quái quyệt cho rằng chúng mới là chính nghĩa.
Nhưng hắn hạ thủ được sao?
Không ngờ chuyện máu chó như vậy lại phát sinh ở trên người ta…
Chu Phàm buồn bực nghĩ.
Theo đến giờ, Chu Phàm rất nhanh liền rời khỏi Khôi Hà Không Gian.
Hắn mở mắt ra nhìn thấy Tiểu Tiểu Quyển đang đi tới đi lui, Tiểu Quyển đang khoanh chân ngồi bên cạnh đầu hắn.
- Chủ nhân, ngươi đã tỉnh lại rồi.
Tiểu Quyển kinh hỉ nói.
Chu Phàm ừ một tiếng, hắn cũng không có tâm tình nói chuyện với Tiểu Quyển, lúc này hắn rất hoài niệm huynh đệ Cửu Nguyệt, nếu huynh đệ Cửu Nguyệt ở đây, hắn khẳng định sẽ trút một bụng đầy tâm sự với Cửu Nguyệt huynh đệ, thương lượng với hắn.
Tiểu Quyển thấy bộ dạng thất thần của Chu Phàm, nàng nhảy tới, giẫm lên đùi Chu Phàm, nhảy liền mấy cái, tóm lấy áo Chu Phàm, treo lủng lẳng trên áo, nói khẽ:
- Chủ nhân, có phải ngươi có chuyện phiền lòng gì không?
Chu Phàm không đáp lại, hắn nhíu chặt mày đứng lên.
Tiểu Quyển vội vàng vươn một tay ra quơ quơ, các Tiểu Tiểu Quyển không ngừng dung hợp lại, hóa thành mấy sợi tóc sợi tóc, dung nhập vào trong tóc của nàng.
Cho dù không thu lại tóc, cũng có thể sinh trưởng ra, nhưng Tiểu Quyển vẫn quen thu về, bởi vì nàng sợ lỡ có một ngày không mọc ra được thì sao? Nếu biến thành trọc giống như chủ nhân, vậy thì quá…
Chu Phàm mà quay về phương hướng Cao Tượng Thành, vẫn là bộ dạng tâm sự trùng trùng.