Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1367: Chương 1367: Bụng đầy tâm sự biết nói ai hay

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Sau khi phẫn nộ, ghê tởm một hồi, trong lòng hắn lại cảm thấy ngỡ ngàng, bởi vì hắn đột nhiên có một nữ nhi, hắn có thể không cảm thấy ngỡ ngàng sao?

Sau một thoáng ngỡ ngàng, Chu Phàm bỗng dưng cảm thấy vui vẻ, gác qua một bên quả trứng rồng mạc danh kỳ diệu đó không nói, có thể nói hắn ở trên thế giới này đã có thân nhân có quan hệ huyết thống đầu tiên.

Đương nhiên phu phụ Chu Nhất Mộc và Tiểu Liễu ở trong lòng hắn đều là thân nhân, thậm chí phu phụ Chu Nhất Mộc và thân thể hắn cũng có quan hệ huyết thống.

Nhưng đây là chuyện phát sinh trước khi Chu Phàm tới thế giới này, cho nên đối với hắn mà nói vẫn có khác biệt.

Cho dù nữ nhi này không phải trải qua phương pháp bình thường mà dựng dục ra, nhưng dù sao cũng là cướp lấy khí tức sinh mệnh trong huyết nhục của hắn để dựng dục ra, lại trải qua xác nhận của Huyết Ngọc Oản, đây không phải nữ nhi của hắn thì là gì?

Thể này chẳng khác nào là ta quyên góp tinh trùng, sau đó bất kể cơ thể mẹ là ai, nhưng sinh ra chung quy vẫn là nữ nhi mang cốt nhục của bản thân ta…

Chu Phàm nhìn Thực Phù một cái, Thực Phù hiển nhiên vẫn chưa tiêu hóa được sự thực này, ngơ ngác đứng đó.

Bộ dạng của nữ nhi cũng không tính là khó coi, có một loại cảm giác càng nhìn càng giống ta, nhưng chỉ là tính cách có chút lạnh lùng, khi tức giận lên thì lại có chút đáng ghét. Nhưng tính cách này là tốt nhất, nếu hoạt bát giống như Tiểu Quyển, sau khi lớn lên nói không chừng chỉ cần một cái chân vịt là chạy theo người ta.

Nghĩ đến đây mặt Chu Phàm lộ vẻ cổ quái, ta đang nghĩ gì thế, không ngờ hiện tại đã lo lắng có tên vương bát đản nào lừa nữ nhi của ta đi không, ta nhanh như vậy đã tiến vào nhân vật phụ thân già rồi sao?

Chu Phàm biết sở dĩ mình lại như vậy, là vì kiếp trước hắn và nãi nãi muội muội sống nương tựa lẫn nhau, vốn cực kỳ coi trọng tình thân.

Trong lòng Chu Phàm không khỏi có chút buồn rầu, bởi vì vấn đề của nữ nhi này không dễ xử lý, nàng hiển nhiên có huyết thống của Ma Cô Yêu.

Hắn và đàn Ma Cô Yêu của Hủ Cốt Chiểu Trạch chính là tử cừu, đương nhiên mấy lần va chạm hắn cũng không chịu thiệt, nhưng đàn Ma Cô Yêu thì lại khác, đã có không biết bao nhiêu Ma Cô Yêu trong tay hắn trong tay hắn.

Hơn nữa đàn Ma Cô Yêu tính cách tàn nhẫn, cũng không biết đã giết hại bao nhiêu nhân loại, chỉ là đánh lén Thiên Lương Thành, đã giết chết không ít người.

Chu Phàm cảm thấy đau đầu, lần đầu hắn phát hiện thì ra tâm tình của người ta là có thể phức tạp như vậy.

Triệu Nhã Trúc ngân nga hát, vẻ mặt rất vui.

Chu Phàm và Thực Phù đều không nói gì.

Triệu Nhã Trúc nhìn Chu Phàm một cái, thấy sắc mặt Chu Phàm âm tình bất định, hiển nhiên trong lòng cũng không bình tĩnh, nàng cười nói:

- Sao, biết Thực Phù là nữ nhi của mình, còn không gọi một tiếng nữ nhi đi, chẳng lẽ ngươi lại máu lạnh đến ngay cả nữ nhi của mình cũng không nhận sao?

Trong lòng Chu Phàm lại giật thót, hiện tại hắn không buồn để ý tới ả tiện nhân Triệu Nhã Trúc này, hắn nhìn về phía Thực Phù, đang nghĩ nên mở miệng thế nào mới thích hợp.

- Thuyền, hiện tại ta muốn rời khỏi nơi này.

Thực Phù không dám nhìn Chu Phàm, cúi đầu nhìn giáp bản, trong mắt lộ ra vẻ cầu xin.

Đột nhiên cừu nhân biến thành phụ thân, nhưng phụ thân vẫn là cừu nhân, nàng có chút không biết phải làm sao.

Nhưng thuyền không hề đáp lại.

- Thời gian vẫn chưa tới, ngươi vội đi như vậy làm gì?

Triệu Nhã Trúc vẻ mặt vui sướng khi người khác gặp họa nói.

- Thuyền, ngươi giúp nàng đi.

Chu Phàm thở dài nói.

Sương mù ùa tới Thực Phù, Thực Phù một mực cúi đầu.

Theo sương mù xoay tròn tản ra, Thực Phù cũng biến mất khỏi thuyền.

Triệu Nhã Trúc che miệng khẽ cười nói:

- Ôi, nhanh như vậy biết đã biết thương nữ nhi của mình, không tồi, tiếp tục nỗ lực, nàng rất nhanh thôi sẽ rất nhanh gọi ngươi là cha.

Huyệt Thái Dương của Chu Phàm giật giật:

- Ngậm miệng lại đi.

- Đúng là không biết người ta tốt.

Triệu Nhã Trúc hừ lạnh một tiếng nói:

- Nếu không có ta, ngươi có thể nhận về nữ nhi của ngươi ư? Ngươi cảm tạ ân nhân của ngươi như vậy à?

Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ kinh ngạc, hắn kỳ quái hỏi:

- Ngươi rốt cuộc mang tâm tư gì? Chẳng lẽ ngươi thực sự muốn nàng lâm vào trong thống khổ, vĩnh viễn không thể thoát ra, nhằm trả thù nàng đã quấy nhiễu đại kế đào thoát của ngươi, trả thù như vậy không khỏi quá buồn cười một chút.

Triệu Nhã Trúc cất tiếng cười to:

- Ngươi nói đúng, ta quả thật là nghĩ như vậy, cho nên ta cũng không bận tâm ngươi có cám ơn ta hay không, ngươi nguyện ý nhận nữ nhi của ngươi, đối với ta mà nói chính là cám ơn lớn nhất.

Chu Phàm nhíu mày nói:

- Ta cảm thấy mục đích của ngươi không chỉ là như vậy, ngươi có thể có tâm tư trả thù nàng, nhưng ít nhất thì đây cũng không phải toàn bộ mục đích của ngươi.

Triệu Nhã Trúc liếc Chu Phàm một cái nói:

- Ngươi đã nhìn ra một chút rồi, nói với ngươi cũng không sao cả.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...