Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1366: Chương 1366: Lấy máu nhận thân (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm lập tức minh ngộ, trước kia Yên Chi từng có một lần nói muốn lấy tim hắn để đổi công pháp, cũng từng nói những lời tương tự.

Tim cũng có thể giao dịch vào, càng đừng nói là máu.

- Còn nữa, ta đã trải qua Hoán Huyết Đoạn, tu luyện là lộ tuyến dị huyết, cái này liệu có ảnh hưởng tới kết quả không?

Chu Phàm lại hỏi.

- Không, cho dù ngươi có dị huyết, nhưng dị huyết cũng là máu mới hấp thu máu của ngươi dung hợp mà thành, nó vẫn lưu giữ khí tức sinh mệnh của ngươi, đổi lại mà nói, đây chung quy vẫn là máu của ngươi, chứ không phải máu của người khác.

Triệu Nhã Trúc nói.

Chu Phàm không còn câu hỏi gì nữa, hắn nhìn về phía Thực Phù.

Thực Phù không muốn hỏi, nhân tố nàng là quyệt nhân này Triệu Nhã Trúc khẳng định đã sớm cân nhắc tới rồi, cho nên mới nói phương pháp Huyết Ngọc Oản này chắc là không có vấn đề.

- Nếu không còn gì muốn hỏi, các ngươi có thể nhỏ máu vào trong bát ngọc xem thử kết quả.

Triệu Nhã Trúc giục,

- Thời gian không còn nhiều các ngươi có thể ở lại Khôi Hà Không Gian không còn nhiều.

Thực Phù im lặng đi đến, nàng ngẩng đầu nhìn Triệu Nhã Trúc một cái.

Triệu Nhã Trúc đặt bát ngọc trong tay xuống, cười nàng.

Thực Phù đưa ngón trỏ tay phải vào trong miệng cắt một cái, sau đó vươn ra, em đầu ngón tay nhỏ xuống từng giọt máu đỏ tươi.

Máu của nàng vốn là màu xanh biếc, nhưng sau khi tu luyện Vạn Mộc Xuân, nàng đã hoàn toàn chuyển hóa thành quyệt nhân, chứ không phải nghiêng về quái quyệt giống như trước kia, cho nên máu cũng đỏ như nhân loại bình thường.

- Đủ rồi.

Triệu Nhã Trúc thấy đầu ngón tay Thực Phù đã nhỏ ra được năm sáu giọt thì mở miệng nói.

Thực Phù rút ngón trỏ tay phải ra, đầu ngón tay nàng đã tự động liền lại, nàng nhìn bát ngọc xanh, năm sáu giọt máu trong bát rất nhanh đã tụ thành một giọt máu ngưng mà không tan, đây là tác dụng đặc thù của Huyết Ngọc Oản dẫn tới.

- Đến ngươi.

Triệu Nhã Trúc lại nhìn về phía Chu Phàm.

Chu Phàm sầm mặt đi tới, hắn dùng móng tay trái rạch một cái lên đầu ngón trỏ tay phải, cắt ra một vết thương cũng coi như sâu, máu từ miệng vết thương tràn ra, nhỏ xuống Huyết Ngọc Oản.

Một giọt, hai giọt, ba giọt… Cho đến sáu giọt.

Máu đỏ trong có màu vàng nhạt của Chu Phàm bắt đầu ở bên kia Huyết Ngọc Oản tự động dung hợp, cách xa máu của Thực Phù.

Máu của Chu Phàm rất nhanh ngưng tụ thành một huyết châu viền vàng.

Ba người đều nín thở nhìn.

Hai giọt máu trong bát lăn nửa vòng ở mép bát, cuối cùng chạm vào nhau, sau khi thì bắn ra.

- Ta đã nói là không thể mà.

Thực Phù cười nói.

Chu Phàm cũng thở phào.

- Đừng gấp, đây vẫn chưa phải là kết quả cuối cùng.

Triệu Nhã Trúc nhìn chằm chằm Huyết Ngọc Oản, cúi đầu nói.

Triệu Nhã Trúc vừa dứt lời, hai giọt máu ở đáy bát lại lăn về chạm vào nhau, sau đó lại văng ra rồi tiếp tục lăn tới.

Cho đến mấy lần sau, hai giọt máu dính liền cùng một chỗ, bắt đầu dung hợp.

Máu dung hợp nhô lên lõm xuống, dường như có thứ gì đó đang giãy giụa ở trong, cho đến khi huyết châu dung hợp lại thành một viên tròn, nó liền tỏa ra quang mang màu vàng chói mắt.

Chu Phàm và đều giống như trúng nguyền rủa định thân, nhìn chằm chằm huyết châu tỏa ra quang mang màu vàng chói mắt trong bát.

- Chúc mừng hai cha con nhận nhau.

Triệu Nhã Trúc nhếch miệng cười nhạo:

- Chuyện vui nhất đời người cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.

- Ngươi thề với thuyền đi, ngươi không động tay động chân gì ở bên trong chứ.

Tay Thực Phù đã nắm chặt thành quyền, hầm hầm nhìn Triệu Nhã Trúc.

Khí cụ giao dịch không có vấn đề, nhưng ai biết được Triệu Nhã Trúc liệu có động tay động chân gì không?

- Được, ta thề với thuyền, ta không hề động tay động chân gì, bằng không thuyền sẽ ném ta xuống sông xám, vĩnh viễn không thể lên thuyền.

Triệu Nhã Trúc không để ý tới thái độ của Thực Phù, ngược lại là thuận theo ý nàng mà thề.

Triệu Nhã Trúc lòng hoa nở rộ, nàng cười nói:

- Giờ thì ngươi đã hài lòng chưa? Các ngươi nên cảm tạ ta, nếu không phải ta cực lực ngăn cản, sau này nói không chừng các ngươi sẽ phát sinh thảm kịch nhân luân cha con giết nhau.

Sắc mặt Thực Phù ảm đạm, nàng không ngờ đúng như Triệu Nhã Trúc nói, nàng là nữ nhi của Chu Phàm mà bản thân một mực coi là tử cừu.

Chu Phàm cũng á khẩu không nói được gì, hắn vừa nghĩ tới mình đột nhiên có thêm một nữ nhi, tim liền thắt lại, hắn chưa từng đối mặt với chuyện phức tạp tới như vậy.

Lúc này tâm tình của hắn rất phức tạp.

Hắn phẫn nộ vì Nhân Yêu Bạch đó không ngờ dám làm ra chuyện bực này, khẳng định là lần đó đã trộm đi huyết nhục của hắn, sau đó mới làm ra.

Cho nên ngoài phẫn nộ ra, hắn lờ mờ cảm thấy ghê tởm, hắn chỉ hi vọng không phải đúng là từ trong bụng Bạch Lãnh Tôn sinh ra, chỉ chọn dùng bí thuật đặc thù nào đó của Ma Cô Yêu mà làm ra, cho dù nói ra thì cũng không khác gì nhau, nhưng ít ra thì trong lòng hắn cũng dễ chịu hơn một chút.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...