Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1363: Chương 1363: Kẻ thù giết cha (2)
- Không ngờ lại để loại ngu xuẩn như ngươi làm hỏng chuyện tốt của ta.
Triệu Nhã Trúc nói tới đây liền thở dài.
Thực Phù không chút bận tâm nói:
- Bất kể ngươi có nói như thế nào, loại chuyện ký sinh này, ta đều sẽ không đồng ý, về phần thái độ của ngươi thế nào, ta cũng không bận tâm.
Sắc mặt Triệu Nhã Trúc lạnh lùng nói:
- Ngươi cho rằng chuyện cứ vậy là xong à? Ngươi làm hỏng chuyện của ta, lãng phí một lần cơ hội phụ thân hiếm có của ta, ngươi không hiểu ta, Triệu Nhã Trúc ta là ngay cả tên cũng quên, nhưng tính cách sẽ không thay đổi, con người ta luôn có thù báo thù, có ơn báo ơn, hơn nữa loại chuyện báo thù này chỉ thích sớm chứ không thích muộn.
- Ngươi muốn như thế nào?
Thực Phù cảnh giác nói, nàng nghĩ tới nghĩ lui, Triệu Nhã Trúc chắc không thể làm gì nàng.
Trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra nụ cười:
- Có phải ngươi đang nghĩ, ta không thể ra tay giáo huấn ngươi, không làm gì được ngươi đúng không?
Chu Phàm tập trung tinh thần, kỳ thật suy nghĩ của hắn cũng tương tự như Thực Phù, không tin Triệu Nhã Trúc có thể làm gì được Thực Phù, cùng lắm là sau này không nói chuyện với Thực Phù mà thôi.
Thực Phù trầm mặc nhíu mày, trong lòng nàng lờ mờ cảm thấy bất an.
Triệu Nhã Trúc tiếp tục nói:
- Bất kể người phụ tá hay là người lên thuyền, người dẫn dắt chúng ta đều có thể nhìn thấy một số tin tức của bọn họ, ví dụ như cảnh giới tu vi năng lực thiên phú, à, còn có huyết thống thiên phú của quyệt nhân.
Thực Phù cười lạnh một tiếng:
- Ta biết ngươi muốn trả thù ta như thế nào rồi, không phải là muốn nói ra chuyện ta có huyết thống với Ma chi nhất tộc sao?
Ma chi nhất tộc? Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ kinh ngạc, hắn cảnh giác nhìn về phía Thực Phù hỏi:
- Ngươi có quan hệ với Ma Cô Yêu?
Hắn nhớ tới thế thân lúc trước Thực Phù lưu lại chính là một cái nấm.
Ma Cô Yêu và Chu Phàm chính là tử cừu, trước kia khi ở Thiên Lương Thành đã có không biết bao nhiêu Ma Cô Yêu chết trên tay hắn, cho dù hiện tại cảnh giới của hắn đã cao, nhưng tử địch chính là tử địch, hắn còn đang nghĩ lúc nào có thời gian sẽ tới Hủ Cốt Chiểu Trạch một chuyến, xem có thể tìm được sào huyệt của đàn Ma Cô Yêu đó rồi diệt cả lò nhà chúng không.
Nhất là Tử Nhân Yêu Ma Tổ Bạch Lãnh Tôn đó, lần trước thiếu chút nữa thì giết chết hắn.
Hiện tại Bạch Lãnh Tôn khẳng định không phải là đối thủ của hắn.
Chỉ là quái quyệt cấp Huyết Lệ, ta một tay cũng có thể giết chết, Chu Phàm thầm nghĩ.
Thực Phù nghiêm mặt nói:
- Phải thì sao? Ngươi đã biết, ta cũng không ngại nói ra, mẹ ta chính là Ma Tổ Bạch Lãnh Tôn của Ma chi nhất tộc, ngươi giết cha ta, thiếu chút nữa thì giết mẹ ta, Chu Phàm, món nợ này sớm có một ngày ta sẽ tính với ngươi, nhất định phải khiến ngươi nợ máu trả bằng máu.
Mẹ nàng không biết tên của Chu Phàm, nhưng sớm đã vẽ ra chân dung của Chu Phàm, bảo Thực Phù nhớ kỹ, cho nên Thực Phù ở trên thuyền vừa nhìn thấy Chu Phàm đã biết Chu Phàm là cừu nhân của nàng.
Vẻ kinh ngạc trong mắt Chu Phàm càng lúc càng nồng đậm, hắn không biết phụ thân của Thực Phù là con Ma Cô Yêu bất hạnh nào bị hắn giết chết, nhưng Bạch Lãnh Tôn đúng là thiếu chút nữa bị hắn giết chết, hắn cười lạnh nói:
- Không ngờ ngươi là nữ nhi của nhân yêu Bạch, sau này ngươi đừng hòng có được bất kỳ sự trợ giúp gì ở chỗ ta.
- Ta sẽ mau chóng tìm được ngươi và mẹ của ngươi, làm thịt tất cả các ngươi.
- Ngươi không tìm thấy chúng ta đâu, cho dù không có sự hỗ trợ của ngươi, cho dù không có thuyền, ta cũng sẽ mau chóng trưởng thành rồi giết.
Trong mắt Thực Phù lộ ra hận ý nói.
Ngay khi hai người vẫn đang đe dọa nhau, Triệu Nhã Trúc lại phá lên cười, nàng cười tới chảy cả nước mắt.
Chu Phàm và Thực Phù đều ngạc nhiên nhìn Triệu Nhã Trúc.
Triệu Nhã Trúc vừa cười vừa dùng ngón trỏ chỉ vào Thực Phù:
- Chu Phàm không biết ta thì không lấy làm lạ, nhưng ta nghĩ ngươi cái gì cũng biết rồi, thì ra lại không biết gì.
Không biết gì?
- Không biết cái gì?
Thực Phù nhíu mày nói.
Chu Phàm cũng nhìn Triệu Nhã Trúc với vẻ khó hiểu.
Triệu Nhã Trúc vẫn cười khanh khách, nàng cười rất tùy ý,
- Đừng gấp, để ta suy nghĩ một chút, ta vẫn chưa nghĩ ra phải giải thích như thế nào mới thú vị nhất.
Nàng cười, sắc mặt Thực Phù và Chu Phàm thì có chút khó coi.
- Triệu cô nương, ngươi rốt cuộc muốn nói gì?
Chu Phàm nhướng mày nói.
Triệu Nhã Trúc mỉm cười một hồi lâu nàng có chút thu liễm, nhưng nụ cười trên mặt có thế nào cũng không thu liễm được, nhìn về phía Thực Phù, nói:
- Vừa rồi ta đang cân nhắc khiến các ngươi tự giết lẫn nhau, nhưng hiện tại ngươi khẳng định sẽ không chống đối với Chu Phàm, sẽ tránh đi xa, như vậy, cũng không biết lúc nào mới có thể nhìn thấy các ngươi tự giết lẫn nhau.
- Như vậy không khỏi quá lâu rồi, nói không chừng chờ ta ngủ say rồi cũng không thể nhìn thấy một màn này, nhưng ta lại không chờ được lâu như vậy.