Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1361: Chương 1361: Thất bại trong dự đoá

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Tất cả đều nắm trong dự đoán của ta.

Triệu Nhã Trúc dường như đang đáp lại lời nói của Chu Phàm, lại giống như đang lẩm bẩm.

Bùm.

Đầu Thực Phù nổ tung, vô số óc trắng óc đó văng tứ tán.

Triệu Nhã Trúc ngây ra, nàng để mặc óc não bắn lên trên người Chu Phàm.

Chu Phàm cũng ngây ra, hắn không ngờ Thực Phù lại chết như vậy, hắn bình tĩnh lại một chút mới nói:

- Không phải ngươi nói tất cả đều nằm trong dự đoán của ngươi à? Ngươi giết nàng rồi.

- Điều đó là không thể, tại sao lại như vậy? Đầu của nàng không thể nổ tung vào lúc này.

Triệu Nhã Trúc gầm lên, có điều rất nhanh nàng lại ngẩn ra.

Bởi vì thi thể ngã xuống đất của Thực Phù đang không ngừng thu nhỏ, khi quang mang màu trắng tản đi, liền thành hai nửa cái nấm.

Nấm… Khóe miệng Chu Phàm giật giật, ta rất ghét nấm.

Triệu Nhã Trúc giống như bị cố định thân ảnh, cho dù tu vi cao thâm, nhưng nàng vốn không phải là loại tu sĩ hỉ giận không hiện ra mặt, nàng giống như nổi điên cười nói:

- Không ngờ là phân thân, ta bị một đạo phân thân lừa, nực cười, ngươi nói có nực cười không?

Nàng vẫn cười giống như phát điên.

Nàng bị lừa, là vì Thiên Thượng Địa Hạ Sưu Thần Bí Thuật không thể phân biệt bản thể và phân thân, dẫu sao phân thân của Thực Phù cũng chứa đựng một bộ phận tin tức sinh mệnh của bản thể.

Nàng bị lừa, là vì đây chung quy chỉ là thân thể của Chu Phàm, ngũ giác thậm chí là linh giác của nàng đều đến từ Chu Phàm, cho nên mới không thể phân rõ bản thể và phân thân của Thực Phù.

Nếu bản thân nàng ở đây, cho dù chỉ nhìn một cái cũng có thể nhìn ra kỹ xảo nhỏ của Thực Phù.

Nhưng bất kể có nói như thế nào, nàng vẫn bị lừa, cho nên nàng cảm thấy nực cười, nàng không ngừng cười to.

Nói cách khác, Thực Phù chưa chết, ta đang nghĩ vì sao tiểu nha đầu này lại dám đến gặp Triệu Nhã Trúc, thì ra là làm ra một đạo phân thân… Chu Phàm cười cười lắc đầu.

Nói không chừng thuyền đã sớm biết việc này, cho nên một mực không xuất thủ, Triệu Nhã Trúc đáng thương, một phen vất vả hoàn toàn thành trò cười.

Chu Phàm có chút vui sướng khi người khác gặp họa, Triệu Nhã Trúc quá không thành thật, lừa hắn tới gặp Thực Phù, hoàn toàn có khả năng khiến hắn rơi vào trong hoàn cảnh nguy hiểm, hắn thực sự không đồng tình với Triệu Nhã Trúc một chút nào.

Phân hồn ở trên người Chu Phàm của Triệu Nhã Trúc triệt để tiêu tán, cũng không biết là trở về trong bản thể ở trên thuyền hay là triệt để biến mất.

Chu Phàm lại đạt được quyền nắm giữ thân thể, hắn thở phào, bất kể là như thế nào, lần phụ thân này cuối cùng cũng kết thúc rồi.

Khi Chu Phàm nghĩ như vậy, hắn phát hiện mí mắt mình nặng nề, hoàn toàn không thể nâng lên được.

Loại cảm giác này khiến trên mặt Chu Phàm lộ ra dị sắc, hắn quá quen thuộc với loại cảm giác này, hắn vội vàng thuấn di ra ngoài, tìm một đồi núi cũng được coi là kín đáo, càng lúc càng cảm thấy buồn ngủ.

- Tiểu Quyển, canh chừng thay ta, có tình huống thì đánh thức ta.

Chu Phàm hô lên, hắn không kịp chờ Tiểu Quyển đáp ứng đã thiếp đi.

Mở mắt trong hỗn độn, Chu Phàm phát hiện hắn lại xuất hiện ở trên thuyền.

Điều này khiến Chu Phàm nhíu mày, bởi vì cơ hội tiến vào hôm nay của hắn đã dùng rồi, lại đột nhiên bị kéo vào, điều này không tầm thường.

Có điều đã ở trên thuyền rồi, hắn nhìn xung quanh một chút, phát hiện Thực Phù, cũng phát hiện Triệu Nhã Trúc đang đưa lưng về phía bọn họ.

Đầu vai Triệu Nhã Trúc run run, dường như đang khóc.

- Triệu cô nương đừng khóc, lần này không được lần sau lại nỗ lực.

Chu Phàm khẽ cười nói.

Nhưng trong thanh âm của hắn tràn ngập ý trào phúng.

Thực Phù chỉ xụ mặt.

Triệu Nhã Trúc quay lại, nàng không khóc, chỉ là vì phẫn nộ mà biến thành sắc mặt dữ tợn, đầu vai run rẩy mà thôi.

Triệu Nhã Trúc trước tiên là lạnh lùng nhìn Thực Phù, sau đó tầm mắt dừng ở trên người Chu Phàm, nói:

- Là ta phải trả một cái giá cực đắt để khiến thuyền kéo ngươi vào.

- Thuyền có thể đồng ý, là bởi vì hai người các ngươi đều ở chỗ an toàn, có điều cho dù vào được, nếu ngươi không muốn ở lại trên thuyền, hiện tại có thể rời khỏi, ta coi như là trả giá đắt vô ích.

- Thì ra là như vậy.

Chu Phàm bừng tỉnh đại ngộ, hắn cười nói:

- Có chuyện gì mà gấp như vậy? Buổi tối Ngày mai lại thương lượng không được à?

- Không được.

Triệu Nhã Trúc nghiêm mặt nói:

- Ta kéo ngươi vào, không phải để lải nhải với ngươi, ta là tìm nàng.

Triệu Nhã Trúc nói xong, nàng tóm lấy một dòng sương mù, sương mù hóa thành một cái hộp, nàng ném hộp cho Chu Phàm nói:

- Đây là trả lại ngươi.

Chu Phàm vừa mở ra, bên trong toàn là phù lục cấp bậc không đồng nhất, xem như bù đắp tổn thất phù lục vừa rồi của hắn.

Triệu Nhã Trúc làm xong việc này mới nhìn về phía Thực Phù tức giận nói:

- Ta hao hết tâm tư bồi dưỡng ngươi, lấy lòng ngươi, giúp ngươi tìm cách đối phó Chu Phàm, chuyện tới trước mắt, không ngờ ngươi lại đối với ta như vậy?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...