Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1359: Chương 1359: Lệch rồi
Bất kể Triệu Nhã Trúc muốn làm gì, hắn đều muốn Triệu Nhã Trúc dừng lại trước đã.
- Ngậm miệng, việc này ta hiểu rõ hơn ngươi.
Triệu Nhã Trúc lạnh lùng nói.
Rất nhanh Triệu Nhã Trúc liền ngừng lại, mắt nàng chuyển động, nhìn chung quanh:
- Vì sao vẫn không nhìn thấy? Chẳng lẽ cự ly thật sự rất xa sao?
- Ngươi nói gì?
Chu Phàm không nghe rõ lắm.
Nhưng Triệu Nhã Trúc không để ý đến hắn, mà là lẩm bẩm:
- Không được, cứ tiếp tục như vậy, chưa chắc đã có thể tìm được, phải nghĩ biện pháp khác.
Nàng từ trong phù đại từ trên người Chu Phàm lấy ra một tập phù chỉ.
- Ê, đây chính là đồ của ta, ngươi không thể dùng lung tung được.
Lông mày Chu Phàm giật giật, bên trong có không ít phù quý giá.
- Mặc kệ ta có thoát được hay không, ta đều sẽ không nợ ngươi chút đồ vặt vãnh này.
Triệu Nhã Trúc hừ lạnh một tiếng, nàng thôi động chân khí, tác dụng lên một cồng phù chỉ trong tay.
Phập!
Phù chỉ toàn bộ bị hỏa diễm màu lam đốt cháy.
Từng đạo phù hóa thành phù dịch màu sắc khác nhau.
Nhưng dưới sự khống chế của chân khí Triệu Nhã Trúc, phù dịch đủ mọi màu sắc bồng bềnh trong không trung.
- Thiên Thượng Địa Hạ Sưu Thần Thuật.
Triệu Nhã Trúc thổi một hơi.
Phù dịch đủ mọi màu sắc dung hợp biến ảo, ngưng tụ thành một đạo phù phức tạp còn cao hơn cả thân thể Chu Phàm.
Chu Phàm yên lặng nhìn, hắn đang nghĩ Thiên Thượng Địa Hạ Sưu Thần Thuật có ích lợi gì?
Hiển nhiên đây là một loại thuật pháp mà cho dù là võ giả cũng có thể sử dụng, nhưng phù này ngưng tụ thành không khỏi quá phức tạp huyền ảo.
Triệu Nhã Trúc nhẹ nhàng điểm vào chỗ nào đó trên phù.
Phù bảy màu tỏa ra quang mang nhàn nhạt, tin tức không ngừng tụ vào mi tâm của Chu Phàm.
Những tin tức này không chỉ là Triệu Nhã Trúc có thể nhìn thấy, ngay cả Chu Phàm cũng có thể nhìn thấy.
Đây là phương vị của một người nào đó.
Mà người này Chu Phàm cũng nhận ra.
Là Thực Phù!
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, hắn lạnh lùng nói:
- Triệu Nhã Trúc, ngươi tìm Thực Phù làm gì? Ngươi muốn vi phạm lời thề sao?
- Ta lấy đâu ra lá gan này?
Triệu Nhã Trúc đương nhiên cũng biết Chu Phàm sẽ xem được, nhưng nàng hiện tại không quản được điểm này,
- Bằng không cho dù ta may mắn chạy thoát, cũng chỉ trở thành một phế nhân, điều này là không có ý nghĩa.
- Ngươi cứ xem đã.
Triệu Nhã Trúc duỗi tay, nàng ở trong không khí lợi dụng chân khí cấp tốc vẽ ra một đạo phù, phù vừa hình thành, phù bảy màu nhanh chóng thu nhỏ, thu vào trong tay nàng.
Nàng nhìn về phía tây nam, khó hiểu nói:
- Sao vị trí của tiểu gia hỏa lại lệch như vậy? Có điều không xa.
Triệu Nhã Trúc nói xong lập tức tăng tốc chạy về hướng tây nam.
Chu Phàm ở trong hồn hải sắc mặt âm tình bất định, hắn không ngờ Triệu Nhã Trúc lại có thể liên hệ với Thực Phù ở ngoại giới nhanh như vậy.
Chứng tỏ Thực Phù đã nhân lúc hắn không chú ý, tới gần hắn, thậm chí có thể một mực đang quan quẩn ở phụ cận, nếu không căn bản là không nói thông được.
Thực Phù có thể tìm hắn, Chu Phàm không cảm thấy bất ngờ, hắn bất ngờ là Triệu Nhã Trúc sẽ lợi dụng cơ hội phụ thân quý giá để gặp mặt Thực Phù.
Hắn quá tin cái gọi là lời thề song trọng đó, bằng không sẽ không mắc mưu mà không biết.
Hai nữ nhân này không biết đang mưu đồ gì?
Có điều cho dù chuyện nằm ngoài dự đoán của Chu Phàm, nhưng hắn vẫn bảo trì đủ bình tĩnh, bởi vì Triệu Nhã Trúc không thể vòng qua được lời thề.
Nói cách khác Triệu Nhã Trúc và Thực Phù gặp mặt không phải mưu đồ đối phó hắn, nếu không đừng nói là Đạo Tâm Thệ Ngôn có tin được không, hiện tại Triệu Nhã Trúc vẫn đang nắm dưới sự theo dõi của thuyền, nếu nàng thực sự làm ra chuyện bực này, thuyền cũng sẽ không tha cho nàng.
Bọn họ gặp mặt là vì gì?
Là để giúp Triệu Nhã Trúc thoát ly sự khống chế của thuyền ư? Nhưng Thực Phù có năng lực gì mà có thể giúp được Triệu Nhã Trúc?
Chu Phàm cảm thấy khó hiểu, hắn không quá lo lắng, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đáp án.
Kỳ thật lần phụ thân này, chỗ dựa lớn nhất của hắn không phải những chuẩn bị mình làm ra, mà là thuyền.
Triệu Nhã Trúc muốn thoát ly sự khống chế của thuyền, vậy khó tránh khỏi sẽ phải đối mặt với thuyền.
Nói đến cùng, Chu Phàm cho rằng hắn chỉ là một quần chúng mà thôi, đối thủ của Triệu Nhã Trúc là thuyền.
- Nàng đang ở ngay gần đây.
Triệu Nhã Trúc bỗng nhiên cười nói, thân ảnh của nàng nhấp nhoáng, lập tức đi ra đến ngoài trăm trượng, sau đó ngừng lại.
Trên mặt Chu Phàm lộ ra một tia ngạc nhiên.
Cách bọn họ ngoài mười trượng, Thực Phù đang lẳng lặng đứng đó, đôi mắt ngọc canh lạnh lùng đang nhìn chằm chằm Chu Phàm.
- Tiểu gia hỏa, ta nhớ ngươi muốn chết, sao ngươi lại ở đây? Phương vị ngươi nói với ta hơi lệch, ta thiếu chút nữa thì không tìm được ngươi.
Triệu Nhã Trúc cười nói, nàng mở miệng nói chuyện, vẫn là thanh âm của Chu Phàm.
Nhưng Triệu Nhã Trúc hiểu, Thực Phù chắc biết là nàng.