Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1354: Chương 1354: Phân tích
Về phần có thí sinh không muốn lập quỷ thệ, cũng có thể rời khỏi, nhưng sẽ bị coi là từ bỏ tư cách thi.
Cuối cùng người từ bỏ rời khỏi là ít ỏi có thể đếm được.
Xem ra ở đâu cũng không thoát khỏi được định luật chân hương… Chu Phàm thở dài trong lòng, sau khi hắn lập quỷ thệ trước mặt một giáo tập, không giống như lần trước vội vã đi chép lại quy tắc chi tiết của lôi đài thí.
Bởi vì thứ này rất nhanh sẽ được lưu truyền ở trong Cao Tượng Thành, đợi đi mua một bản về nghiên cứu kỹ là được rồi.
Trình độ khốn nạn của lôi đài thí lần này hơn xa tưởng tượng của hắn, hắn phải mau chóng trở về chuẩn bị một phen mới được.
Chu Phàm vừa định rời khỏi, Lý Trùng Nương lại bước về phía hắn.
Điều này khiến Chu Phàm hơi kinh ngạc, với bộ dạng hiện tại của hắn, Lý Trùng Nương chắc không nhận ra mới đúng.
Lý Trùng Nương đi đến gần nhìn chằm chằm vào mặt Chu Phàm, sau đó nàng thướt tha thi lễ:
- Chu đại ca.
Lý Trùng Nương đã nhận ra hắn, khiến Chu Phàm hơi ngẩn ra nói:
- Trùng Nương, ngươi làm thế nào mà nhận ra ta?
Hắn không chỉ dịch dung, cho dù là đao gỉ mang theo tùy thân cũng bị hắn dùng một tầng vải lam bọc lại, ba người Tào Diên Phóng cũng không thể nhận ra hắn.
Lý Trùng Nương che miệng cười nói:
- Ta ở trong sân không nhìn thấy Chu đại ca, sau đó nhìn xung quanh, phát hiện kiểu tóc kỳ lạ của Chu đại ca, lại đối chiếu một chút với chiều cao cử chỉ của Chu đại ca, liền đoán được là Chu đại ca.
- …
Chu Phàm nghẹn lời rồi, hắn không ngờ Lý Trùng Nương lại thận trọng như vậy.
Cửu Nguyệt huynh đệ à, sau này nếu ngươi muốn trộm thịt sống ở bên ngoài, vậy phải cẩn thận đó… Chu Phàm thầm nghĩ trong lòng, nhưng rất nhanh hắn lại cảm thấy không đúng, Lý huynh có thể lấy được nữ tử như vậy, việc gì còn phải đi vụng trộm.
Lý huynh cho dù ngoài mặt nhìn thì là loại tay chơi hoa nhà không bằng hoa dại, nhưng trên thực tế ngay cả kỹ viện cũng bốc phét là thường xuyên tới… Trong lòng Chu Phàm xộc lên đủ loại suy nghĩ loạn thất bát tao, hắn bất đắc dĩ nói:
- Đa tạ Trùng Nương nhắc nhở, xem ra sau này nếu ta dịch dung, phải chú ý ngôn hành một chút mới được.
- Vậy thì không cần, nếu không phải người vô cùng quen thuộc với Chu đại ca, chắc cũng không nhận ra…
Nói tới đây, Lý Trùng Nương tạm dừng một chút, cười cười, sau đó nói:
- Chu đại ca, chúng ta cùng nhau trở về đi.
Nàng là cảm thấy lời nói vừa rồi quá ám muội à, xem ra Trùng Nương cũng biết phải bảo trì cự ly thích hợp với ta… Trong lòng Chu Phàm nghĩ việc này, tâm tình có chút khác thường, chỉ gật đầu.
Hai người rất nhanh liền đi đến ngoài thư viện.
Trên đường vẫn không ít tiếng nghị luận về thi đấu lôi đài, quá nhiều người tỏ vẻ khó hiểu với quy tắc thi đấu lôi đài như vậy.
Cho đến khi Chu Phàm và Lý Trùng Nương ra khỏi cửa lớn thư viện, đi đến chiếc phù xa mà Lý Trùng Nương thường xuyên sử dụng, mới không nghe thấy những thanh âm này.
Hôm nay người điều khiển xe ngựa đổi thành Trần Bác Bì.
Trần Bác Bì nhìn Chu Phàm dịch dung, trên mặt nàng ngược lại không có quá nhiều biểu cảm.
- Trần tiền bối.
Chu Phàm khách khí gọi.
Trần Bác Bì hơi gật đầu, vẫn không nói gì.
Chu Phàm và Lý Trùng Nương lên xe ngựa, Lý Trùng Nương mới cười nói:
- Lão Lưu phải phụ trách sinh ý trong nhà chúng ta, sau này chính là Bác Bì thẩm thẩm chiếu cố ta.
Chu Phàm gật đầu, nghĩ chắc trước kia Lưu Tam Hỏa làm mã phu, cũng bởi vì Trần Bác Bì từ xa chưa tới kịp…
Thế gia đại phú đối với khác biệt nam nữ vẫn coi rất nặng.
Trần Bác Bì thực lực cao siêu, có nàng ở bên cạnh chiếu cố Lý Trùng Nương, hoàn toàn không cần Chu Phàm lo lắng cho an toàn của Lý Trùng Nương.
Xe ngựa chậm rãi khởi động.
- Chu đại ca, ngươi có cái nhìn thế nào về thi đấu lôi đài lần này?
Lý Trùng Nương mở miệng hỏi.
Còn có thể thế nào nữa, đương nhiên là nằm xem rồi… Trong lòng Chu Phàm hiện lên lời nói dí dỏm như vậy, nếu là Lý Cửu Nguyệt ở trước mặt, hắn sẽ nói ra, nhưng đối diện là Lý Trùng Nương, hắn ngược lại không thích hợp nói như vậy, mà là đứng đắn nói:
- Lần lôi đài thí này rất hung hiểm.
- Khẳng định có không ít thí sinh vì đoạt được thứ hạng tốt hơn, mà hạ tử thủ với đối thủ của mình.
Giết chết một thí sinh có thể có được hai điểm, mà đánh bại một thí sinh chỉ có thể đạt được một điểm, đây chính là chênh lệch gấp đôi, hạ sát thủ cũng không phải chuyện khó có thể lý giải.
- Còn nữa chính là so đấu không có quy tắc, đến lúc đó cũng sẽ có không ít thí sinh tìm được khí cụ phù lục cường đại, rất có thể sẽ luân lạc thành đấu tài lực, cái này cũng khó trách có thí sinh nói lôi đài thí này cũng giống như thi việt dã, đều là nghiêng về con cháu thế gia tài lực hùng hậu.
Chu Phàm nói tới đây hơi nhướng mày, hắn tự giễu:
- Ta cũng có chút hoài nghi thánh nhân có phải điên rồi không? Bằng không quy tắc như vậy không khỏi quá không công bằng, quá tàn nhẫn.