Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1353: Chương 1353: Tam Tướng

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Hiện tại thi việt dã đã qua, có không biết bao nhiêu thiên tài trẻ tuổi đã chết ở những hiểm địa đó, lại thêm một thi đấu lôi đài ghi điểm gần như là tự giết lẫn nhau.

- Dưới tình cảm quần chúng sôi trào thư viện còn có thể chống đỡ được bao lâu?

Vương Đạo Tử cười lạnh một tiếng,

- Đến lúc đó chúng ta lại lửa cháy đổ thêm dầu, cho dù Lâm Vô Nhai là thánh nhân thư viện, cũng phải cho thiên hạ một công đạo.

- Cho dù hắn có công tòng long, Thánh Thượng còn có thể một mực che chở hắn sao? Hắn đây là tự chui đầu vào rọ.

- Đạo Tử huynh.

Diệp Cao Sơn ho khan, sau khi hắn dừng ho vẫn nhìn chằm chằm bàn cờ:

- Chỗ dựa lớn nhất của Lâm Vô Nhai chưa bao giờ là Thánh Thượng, mà là cảnh giới tu vi của bản thân hắn và thư viện, nếu hắn cứng rắn giữ vững cả một cách nói cũng không đưa ra, chúng ta có biện pháp gì?

Vấn đề này Vương Đạo Tử đã sớm cân nhắc qua, sắc mặt hắn hơi trầm xuống nói:

- Vậy bức Thánh Thượng và Lâm Vô Nhai trở mặt, bức thư viện phải cách ly với hắn, biện pháp là con người nghĩ ra, cảnh giới tu vi của Lâm Vô Nhai là cao thật, nhưng nếu hắn ở vào kết cục bị chúng bạn xa lánh, đơn độc một mình…

- Ba người chúng ta, mấy vị đại nội tổng quản của hoàng cung, đại cung phụng hoàng thất tông chủ Kiếm Tông, giáo chủ Tây Man Trùng Giáo, lại thêm Đại Phật Tự… Cho dù Lão Thủ Tọa không chịu ra tay, nhưng có Hiện thủ tọa Đại Phật Tự, chẳng lẽ đám người chúng ta lại không giết được một Lâm Vô Nhai sao?

Tiêu Hội và Diệp Cao Sơn nhìn nhau, không còn tâm tình chơi cờ nữa, Tiêu Hội trầm mặc một chút nói:

- Trước tiên không nói những đồ đệ đó của hắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn, cho dù chúng ta dùng đại nghĩa bức bọn họ không ra tay, thuyết phục tất cả cao thủ xuất động vây giết hắn, nhưng sau khi đánh một trận, chúng ta còn có thể còn lại bao nhiêu người?

Diệp Cao Sơn nói tiếp:

- Cho dù ta hận Lâm Vô Nhai tới thấu xương, nhưng cái giá để giết hắn là quá lớn, đại kiếp không biết lúc nào sẽ đến, chúng ta không thể thừa nhận được hao tổn như vậy.

Vương Đạo Tử cũng buông quân cờ, hắn chậm rãi nói:

- Lâm Vô Nhai không phải là bệnh nấm ngoài da gì, mà là tâm phúc chi hoạn của chúng ta, hắn một ngày không chết, thế gia chúng ta vĩnh viễn không có ngày lật mình, đại kiếp… Nói không chừng đại kiếp chưa tới chúng ta đã bị Lâm Vô Nhai giết rồi.

- Càng đừng nói đại kiếp hư vô mờ mịt, không ai nói chắc được lúc nào nó sẽ tới, các ngươi phải hiểu rằng, Lâm Vô Nhai mới là đại kiếp của chúng ta.

Tiêu Hội, Diệp Cao Sơn trầm mặc, Tiêu Hội thở dài:

- Đạo Tử huynh nhìn rất thông thấu, nhưng muốn giết Lâm Vô Nhai nào có dễ? Đây là nan đề khó giải quyết nhất khi chúng ta vừa trở thành Tể tướng đã phải đối mặt.

- Chậm rãi mưu đồ là được.

Diệp Cao Sơn nắm tay che miệng ho khan.

- Lời Cao Sơn huynh nói rất hớp lòng ta.

Sắc mặt Vương Đạo Tử bình tĩnh nhìn về phía bàn cờ:

- Thế sự như cờ, chúng ta tiến bước nào rào bước nấy, hiện tại bước đầu tiên là khiến Thánh Thượng tỏ thái độ.

- Thánh Thượng luôn tránh ở trong Kính Cung, có thể không hỏi chính sự thì không hỏi, nhưng đại sự bực này không cho phép hắn không tỏ thái độ.

Trên mặt Diệp Cao Sơn lộ ra nộ ý nói:

- Sau khi trở về, bảo người dưới khởi xướng vạch tội đối với đại khảo lớp chữ Giáp.

Tiêu Hội cười to nói:

- Ta nghĩ những thế gia có đệ tử ưu tú chết trong thi việt dã sẽ nguyện ý giúp chúng ta một tay. Lâm Vô Nhai coi thiên tài Đại Ngụy như cỏ rác, khiến cho Đại Ngụy tổn thất vô số lương đống tương lai, sao Thánh Thượng có thể coi như không thấy?

Tiếng cười của Tiêu Hội bén nhọn âm nhu, hắn cũng phát giác ra, rất nhanh liền ngừng cười.

Vương Đạo Tử và Diệp Cao Sơn đều coi như không phát hiện, trên mặt Vương Đạo Tử lộ ra vẻ lo lắng nói:

- Ta sợ là Thánh Thượng không chịu tỏ thái độ, những năm này thế lực lớn nhỏ phát sinh xung đột ầm ĩ tới tận tai Thánh Thượng, Thánh Thượng bình thường không muốn để ý tới, hắn lại một mực coi Lâm Vô Nhai là thầy…

Nếu Thánh Thượng không tỏ thái độ, vậy bước đầu tiên bọn họ sẽ không bước ra được.

- Tất cả mọi chuyện Thánh Thượng đều có thể tùy ý làm bậy, nhưng việc này thì không được.

Diệp Cao Sơn trầm giọng nói

- Hắn phải tỏ thái độ.

Trong thư viện tiếng người ồn ào, Chu Phàm dịch dung chỉ lẳng lặng nhìn.

Trong lòng hắn lại có hiểu biết khá sâu về không khí cởi mở của Đại Ngụy, trong sân không thiếu người nhục mạ thánh nhân hồ đồ, cho dù thư viện là địa bàn của thánh nhân, những giáo tập ở bên cạnh nhìn đều cũng không bác bỏ ý của thí sinh.

Chỉ độc có những người bởi vì cãi nhau muốn trực tiếp động thủ mới bị ngăn cản.

Nhưng bất kể trong lòng có oán khí bao lớn, trong tiếng tranh cãi ầm ĩ, giáo tập mang tới Quỷ Thệ Phù, bảo thí sinh lập quỷ thệ rồi có thể rời khỏi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...