Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1352: Chương 1352: Tam Tướng (2)
Thánh Thượng?
Thánh Thượng từ ngày đầu tiên đăng cơ đã không để ý đến chính sự.
Vì vậy trong ngoài Đại Ngụy không ít người nói Tam Tướng và gian tướng, độc đoán triều dã, mưu đồ lợi ích cho thế gia, không để ý tới sinh tử của thiên hạ.
Trên thực tế căn bản không phải là như vậy, trong triều thế lực đan xen, bọn họ là Tam Tướng cũng không thể độc đoán triều dã, chỉ là ở bên ngoài, thế lực quan trường của thư viện đã có thể chống đỡ với thế lực thế gia do Tam Tướng cầm đầu.
Tiêu Hội tay cầm quân cờ đen tròn lựa chọn lui một bước, tiếp tục nói:
- Có điều Lâm Vô Nhai muốn bức chết chúng ta không phải là chuyện rất bình thường sao? Cái này có gì mà phải ngạc nhiên?
Quân cờ trắng vuông của Vương Đạo Tử ăn một quân cờ đen tròn:
- Lần này thì khác, tất cả đề thi hắn chế định ở đại khảo lớp chữ Giáp dường như đều nghiêng về phía thế gia, có lợi cho thế gia, hiện tại trong ngoài đều nổi lên không ít tiếng chê trách.
- Nói đề thi lần này căn bản không phải là Lâm Vô Nhai làm ra, mà là ba chúng ta gây nên, miếng bánh lớp chữ Giáp lớn như vậy, ai dám ai dám đều sẽ trở thành cái đích cho mọi người nhắm vào.
- Chuyện bình thường thì chúng ta đều có thể nhịn, những đồ tử đồ tôn của Lâm Vô Nhai bôi xấu thanh danh của chúng ta cùng lắm cũng xem như chúng ta tự bôi, nhưng lần này không được, nỗi oan này chúng ta không thể gánh được.
Diệp Cao Sơn nhìn bàn cờ, suy tư hướng đi của ván cờ, hừ lạnh nói:
- Ta sớm đã nói rồi, phải đoạt lại quyền đại khảo lớp chữ Giáp, các ngươi cứ do do dự dự, để Lâm Vô Nhai có thể độc tài việc này, mới có mối họa hôm nay.
- Thế gia chúng ta thiên tài xuất hiện lớp lớp, chỉ cần công bằng thì đối với con cháu thế gia mà nói chính là lợi ích lớn nhất, việc gì phải chọn dùng phương thức sát hạch không công bằng đó để phân cao thấp với cho đệ tử hàn môn?
- Đáng tiếc việc đơn giản dễ hiểu như vậy, thế nhân lại ngu dốt không nhìn ra, thường thường rất dễ bị dẫn lầm đường, hành động này của Lâm Vô Nhai đúng là giết người tru tâm.
Diệp Cao Sơn lại ăn một quân cờ trắng vuông, rất có khí thế hào hùng một đấu hai.
Tiêu Hội nhón một quân cờ đen tròn, trầm giọng nói:
- Lời này của Cao Sơn huynh sai rồi, không phải chúng ta không muốn đoạt lại quyền đại khảo lớp chữ Giáp, mà là thư viện nắm chặt không chịu buông tay, chúng ta đã nhiều lần để các Thập Di thượng tấu công kích việc này, yêu cầu trả lại quyền đại khảo lớp chữ Giáp vốn thuộc về Đại Ngụy triều cho triều đường, nhưng Thánh Thượng làm thế nào?
- Vĩnh viễn đều lưu trung bất xuất.
Lưu trung bất xuất chính là giữ tấu chương lại trong cung cấm, không nghị luận cũng không phê đáp.
Diệp Cao Sơn đặt quân cờ đỏ tam giác vào trong ô cờ, hắn thở dài nói:
- Thánh Thượng ngu ngốc, sủng tín tiểu nhân gian tà Lâm Vô Nhai, khiến quốc sự thối nát như vậy, đáng tiếc ba người chúng ta nỗ lực tu bổ duy trì Đại Ngụy không đỏ, không ngờ bị thế nhân coi là gian tướng, thật sự đáng giận.
Không phải Diệp Cao Sơn không cẩn thận, cũng không phải Diệp Cao Sơn tin hai người Vương Đạo Tử, Tiêu Hội sẽ không bán đứng hắn, mà là mắng Thánh Thượng ngu ngốc ở bản triều chính là chuyện bình thường.
Nếu vị Thánh Thượng cả ngày nằm ngồi ở Kính Cung uống rượu mua vui đối với người khác mắng hắn dẫn có một chút phản ứng, vậy tuyệt đối đáng để quần thần trên dưới Đại Ngụy chạy tới bẩm báo.
Đừng nói là ở sau lưng mắng vài câu, cho dù là thẳng mặt tức giận mắng cũng là chuyện thường.
Nhưng mắng thì mắng, tuyệt đối không thể nói ra thô ngôn uế ngữ làm nhục tư văn, bằng không không ai cứu được người mắng chửi.
Nhắc tới Thánh Thượng, ba người đều hơi trầm mặc một lúc.
Đối với vị Thánh Thượng cao cao tại thượng này, tâm tình của ba người bọn họ đều rất phức tạp, cũng không hiểu người đó rốt cuộc muốn làm gì.
- Vì sao Đế Hoàng các đời của Lý thị đều là như vậy…
Tiêu Hội ăn một quân cờ của Vương Đạo Tử.
Nhưng câu nói kế tiếp của Tiêu Hội lại không nói ra được, bởi vì ánh mắt của Diệp Cao Sơn và Vương Đạo Tử đều nghiêm khắc nhìn hắn.
Tai vách mạch rừng, nói đương kim Thánh Thượng thì được, nhưng không thể dính dáng tới những Đại Ngụy Đế Hoàng đã mất, đây là thiết luật mà các thế gia trọng thần một mực cẩn thủ.
Tiêu Hội cười nói:
- Quyền của đại khảo lớp chữ Giáp hiện tại cho dù đoạt lại cũng đã muộn rồi, bất kể Lâm Vô Nhai làm như vậy có phải nhằm vào chúng ta hay không, có phải nhằm vào thế gia hay không, nhưng việc này đã rước lấy không phải chê trách, dù sao chúng ta cũng phải có chương trình ứng đối, không thể khoanh tay chịu chết như vậy được?
Vương Đạo Tử rút quân cờ trên bàn cờ một bước, tránh để rơi vào trong cạm bẫy Diệp Cao Sơn bày ra,
- Kỳ thật ta cảm thấy không cần làm gì cả, tĩnh quan kì biến chính là thượng sách, người bên ngoài không biết, nhưng trong triều đường đều biết đại khảo lớp chữ Giáp chính là Lâm Vô Nhai tùy ý làm bậy, khư khư cố chấp.