Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1351: Chương 1351: Tam Tướng
Trương Lý lão thái gia buông chén trà, nói:
- Thánh nhân không sao chứ?
Trương Lý lão thái gia hỏi như vậy là vì hắn cũng giật mình.
Khi vừa nhìn thấy quy tắc lôi đài thí của mục thứ hai võ thí, ba vị quan chủ khảo còn kinh ngạc hơn cả những thí sinh đó.
Thánh nhân rốt cuộc là muốn làm gì?
Ngay cả Trương Lý lão thái gia cũng có chút lo lắng thánh nhân có phải thực sự xảy ra vấn đề gì rồi không?
Viên Hải trầm mặc không nói gì, nhưng hắn cũng nhìn Trọng Điền.
Trọng Điền có thể không trả lời những thí sinh đó, nhưng Trương Lý lão thái gia hỏi, hắn chỉ có thể nói:
- Lão sư không có bất kỳ vấn đề gì.
Trọng Điền nói như vậy, Trương Lý lão thái gia chỉ hơi gật đầu, hắn không thể xác nhận lời nói của Trọng Điền là thật hay giả.
Kỳ thật khác với ngoại giới nghĩ, thế gia… Ít nhất Trương Lý lão thái gia không muốn thánh nhân xảy ra vấn đề, bởi vì đại kiếp sắp buông xuống, nếu thánh nhân xảy ra vấn đề, đối với Đại Ngụy mà nói chính là một đả kích to lớn.
Nhưng nếu thánh nhân không có vấn đề, vì sao lần sát hạch lớp chữ Giáp này lại lộ ra kỳ quái như vậy?
Trước tiên không nói văn thí, thi việt dã đã chết không ít thí sinh thiên tài cùng với tùy tùng thực lực cường đại, lần thi đấu tích điểm lôi đài này, lại có thể khiến mỗi một cuộc tỷ thí đều thành thi đấu sinh tử, đến lúc đó trình độ thảm thiết là không cần nghĩ cũng biết.
Chẳng trách các thí sinh lại cực kỳ bất mãn.
Cao Tượng Huyện như vậy, huyện khác chắc cũng không khác là bao.
Lần lớp chữ Giáp này có thể là một lần cuối cùng trước khi đại kiếp buông xuống, cũng bởi vì thiên tài xuất hiện lớp lớp, Đại Ngụy triều trên dưới đã chuẩn bị đầu tư tài nguyên to lớn để bồi dưỡng thí sinh có thể tiến vào lớp chữ Giáp.
Chính là để có thể khiến những thí sinh này sau khi đại kiếp đến có thể tạo được tác dụng nhất định.
Nhưng không phải là nói thí sinh thi trượt khác vô tác dụng, còn có những tùy tùng đã chết đó.
Cho dù tùy tùng đã chết đều là võ giả, nhưng những người này đều là cao thủ trình độ cao nhất xuất thân võ giả, nội háo sát hạch tạo thành như vậy cũng không khỏi quá lớn.
Nghi hoặc, khó hiểu, khiến cho ba người đều trầm mặc không nói gì.
Cho dù là Trọng Điền cũng không tìm kiếm lý do cho lão sư của mình nữa, bởi vì hắn cũng không biết nên tìm kiếm lý do thích hợp như thế nào.
Ba người đều cảm thấy có chút bất an.
…
- Đây là Lâm Vô Nhai muốn bức chết chúng ta.
Trong căn phòng xa hoa, mở miệng nói chuyện trước là Vương Đạo Tử, hắn tóc đen râu bạc cao lớn cường tráng, vẻ mặt nghiêm túc, ngữ điệu ôn hòa, nhưng lời nói sắc bén giống như mang theo kim thiết.
Trên bàn tròn gỗ đen bày một bàn cờ gỗ tròn, trên bàn cờ có quân cờ ba màu đen trắng đỏ.
Đây là Tam Sắc Kỳ độc hữu của Đại Ngụy Quốc, ba người đều nắm một màu, đen tròn, trắng vuông, đỏ tam giác.
Loại cờ này còn được gọi là Trí Kỳ, là một loại cờ cực kỳ khảo nghiệm trí lực, cần ba người kỳ lực tương đương chơi thì mới thú vị, nếu một phương trong đó kỳ lực (tài chơi cờ) quá kém, nhất định sẽ bị giết cho không còn một mảnh giáp.
Đương nhiên cho dù là một phương thua, hai phương còn lại cũng có thể tiếp tục, cho đến khi phân ra thắng bại.
Từ bàn cờ cũng biết, bàn Tam Sắc Kỳ này đã thành cài răng lược, tình hình chiến đấu rất căng thẳng, nhất thời khó phân trên dưới.
Bên trái Vương Đạo Tử là một lão nhân một vẻ mặt tiều tụy, lão nhân tóc khô vàng, nhưng buộc rất chỉnh tề, hắn thỉnh thoảng lại ho khan mấy tiếng, dường như thân nhiễm bệnh hiểm nghèo, hắn hờ hững đẩy quân cờ đỏ tam giác trong tay, ăn một quân cờ đen tròn.
Tam Sắc Kỳ khi cờ ăn cờ cũng phải vô cùng thận trọng, bởi vì tùy thời đều có khả năng xuất hiện tình huống trai cò đánh nhau ngư ông đắc lợi.
Kỳ thủ không chỉ phải nhìn kẻ địch trước mắt, còn phải nhìn chỉnh thể ván cờ, cân nhắc biến hóa được mất mang đến, đây là chỗ khó của Tam Sắc Kỳ.
Người thực sự có năng lực nắm chắc toàn cục thật sự quá ít.
Sau khi ăn một quân, lão nhân vẻ mặt tiều tụy mới chậm rãi nói:
- Loại người tùy ý làm bậy như Lâm Vô Nhai, sớm muộn gì cũng sẽ mang đến họa diệt quốc cho Đại Ngụy chúng ta.
- Cao Sơn huynh nói rất có lý.
Tiêu Hội ngồi bên phải Vương Đạo Tử mỉm cười nói, hắn ở trong ba người nhìn thì trẻ tuổi nhất, tóc đen râu đẹp, vẻ mặt tuấn tú, phong lưu phóng khoáng.
Tiêu Hội gọi Cao Sơn huynh, là vì lão nhân tên là Diệp Cao Sơn.
Ba người tuổi tác có chênh lệch, nhưng không tính là quá lớn, khi không có người lạ, xưng hô cũng lộ ra tùy ý một chút.
Bọn họ là Tam Tướng không ai không biết không ai không hay của Đại Ngụy.
Hữu tướng Tiêu Hội phụ trách khởi thảo chiếu thư, Trung Tướng Vương Đạo Tử xét duyệt chiếu thư, Tả Tướng Diệp Cao Sơn hạ hạt lục bộ phụ trách chấp hành.
Nhìn thì phân công rõ ràng, nhưng trên thực tế rất nhiều chuyện đều do ba người thương nghị mà quyết định.