Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1346: Chương 1346: Nhã Hào
Thực Phù nghĩ một chút, thừa nhận Triệu Nhã Trúc có lý, nhưng trong lòng nàng vẫn cảm thấy có chút bất an.
…
Sáng sớm tỉnh lại, Chu Phàm rửa mặt một chút, ăn bữa sáng, ra cửa thuê một chiếc xe ngựa chạy tới thư viện.
Vốn khi trở về, Lý Trùng Nương nói hôm nay muốn đi cùng hắn, nhưng Chu Phàm uyển chuyển cự tuyệt.
Ngồi bên trong xe ngựa, Chu Phàm bỗng dưng lại nghĩ tới giấc mộng đó, điều này khiến hắn cảm thấy có chút không được tự nhiên.
Nếu không phải cuối giấc mộng Lý Trùng Nương biến thành Lý Cửu Nguyệt, giấc mộng đó… Chu Phàm vội vàng thu liễm tâm thần, không tiếp tục nghĩ nữa.
Xe ngựa rất nhanh đã rời khỏi Cao Tượng Thành, chạy tới đông giao, không bao lâu đã tới thư viện.
Cửa thư viện vẫn có không ít người, khoảng mấy trăm.
Kỳ thật sau khi trải qua một vòng đào thải thi việt dã, thí sinh vẫn còn tư cách sát hạch không thể quá nhiều.
Hiển nhiên trước bãi cỏ thư viện không chỉ là thí sinh vẫn còn tư cách sát hạch, còn có đủ loại người ôm mục đích giống nhau hoặc khác nhau trà trộn ở trong đó.
Chu Phàm vén màn nhìn, hắn nghĩ một chút vẫn thay đổi hình tượng một chút rồi mới xuống xe ngựa.
Hắn hiện tại lại biến thành đầu phát nổ, trên mặt còn đeo mặt nạ da người mỏng để thay đổi bộ dáng, đây là ngày hôm qua hắn mua được ở Vạn Bảo Các.
Trải qua chuyện thi việt dã, hắn mới phát hiện mình luôn thiếu mặt nạ da người có thể dịch dung, đây quả thực là vật thiết yếu để giết người cướp của, trước kia hắn không ngờ một mực không có vật phẩm như vậy, đúng là sỉ nhục.
Đương nhiên tiếc nuối duy nhất là, cái đầu trọc của hắn quá gây chú ý, đương nhiên Vạn Bảo Các cũng bán ra đủ loại tóc giả khăn trùm đầu, nhưng ngày hôm qua hắn nghĩ một chút, vẫn không mua.
Bởi vì ta phải duy trì sự tôn nghiêm của lão đầu trọc… Chu Phàm thầm nghĩ trong lòng, đầu phát nổ tạm thời có thể dùng được, chờ sau này đầu phát nổ cũng không thể che giấu, hắn mới cân nhắc tới mua loại vật phẩm như tóc giả khăn trùm đầu.
Chu Phàm dịch dung, là vì hắn không chỉ là hạng nhất văn thí, thi việt dã cũng là hạng nhất, cho dù thành tích thi việt dã chắc chưa công khai, nhưng để tránh một số phiền phức, hắn chỉ có thể dịch dung.
Chu Phàm xuống xe ngựa quả nhiên có không ít tầm mắt dừng lại trên người hắn, phần lớn là nhìn cái đầu phát nổ của hắn.
Nhưng sau khi phát hiện không nhận ra, những tầm mắt đó toàn bộ đều dời đi.
Chu Phàm cũng thở phào, xem qua biết quả đầu phát nổ của hắn cũng chỉ có ít ỏi mấy người, mấy người đó đều coi như là đáng tin.
Chu Phàm nhìn lướt qua đủ loại người trong bãi cỏ, không phát hiện người quen, nghĩ chắc không ít người vẫn ngồi trong xe ngựa, chờ thư viện mở cửa lớn.
Chu Phàm lại dạo một vòng, lần này hắn phát hiện ba người quen, là Tào Diên Phóng, Đàm Vân Phi, Quan Nghênh Phong.
Chu Phàm có chút kinh ngạc, hắn không ngờ lại ở đây gặp được ba người Tào Diên Phóng, lúc trước hắn một mực bận thi việt dã, hôm qua mới trở về, cũng không có thời gian liên hệ với ba người Tào Diên Phóng.
Nhiều ngày như vậy trôi qua, sát hạch lớp bình thường của thư viện hình như đã kết thúc rồi.
Chu Phàm lặng lẽ tới gần ba người, ba người Tào Diên Phóng không biết Chu Phàm tới gần.
Nơi này người đến người đi, Chu Phàm trừ cái đầu phát nổ đáng chú ý một chút ra, cũng không có quá nhiều chỗ khiến người ta chú ý.
- Cũng không biết Chu huynh thi việt dã thế nào?
Quan Nghênh Phong hết nhìn đông tới nhìn tây nói.
Ba người đứng ở một góc, nói chuyện rất khẽ, nếu không phải Chu Phàm nghiêm túc nghe lén, cũng khó có thể nghe rõ.
- Kinh nghiệm sinh tồn ngoài hoang dã của Chu huynh rất phong phú, chúng ta không cần lo lắng thành tích của hắn, ngược lại là Nghênh Phong ngươi định thế nào?
Tào Diên Phóng thở dài nói.
Tào Diên Phóng nói ra những lời này, mặt Quan Nghênh Phong lập tức thành mặt mướp đắng,
- Còn có thể thế nào nữa? Thi trượt rồi, ta chỉ có thể nghe ý kiến của Chu huynh bái vào Bạch Tượng Tự, làm đệ tử tục gia.
- Đệ tử tục gia của Bạch Tượng Tự cũng không tồi, bọn họ sẽ căn cứ vào tình huống của mỗi đệ tử tục gia mà truyền thụ một số công pháp võ kỹ không thua gì bên thư viện.
Đàm Vân Phi an ủi.
Quan Nghênh Phong mặt như đưa đám nói:
- Những cái này thì ta biết rồi, nhưng ở trong chùa phải tuân thủ thanh quy giới luật, không thể uống rượu ăn thịt, chỉ có thể ăn chay, lại không thể tùy ý ra ngoài, nhất là không thể có qua lại với nữ tử ngoại giới, trao đổi thư tín cũng không được.
- Nghe nói là không thể mang tình yêu giữa nam nữ vào trong chùa, làm bẩn không khí của chùa, các ngươi nghe xem, đây là ngày tháng mà con người sống à?
Tào Diên Phóng bất đắc dĩ nói:
- Ai bảo ngươi bình thường không chịu nỗ lực, khi thi chỉ muốn gian lận, nếu ngươi không tiến vào Bạch Tượng Tự, ta thấy Quan bá phụ cũng sẽ không cho phép ngươi tiếp tục ở lại Cao Tượng Thành.
- Cũng không phải chỉ có ta không chăm chỉ, vì sao Chu huynh có thể, ta lại không được?
Quan Nghênh Phong thấp giọng lầm bầm.