Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1342: Chương 1342: Ngụy Hải Lãng
Thực Phù trầm mặc không nói gì.
- Những gì muốn nói đã nói hết rồi, ngươi trở về suy nghĩ một chút, có nên giúp ta hay không?
Sắc mặt Triệu Nhã Trúc bình tĩnh nói.
Thực Phù không nói nhiều, rất nhanh cũng biến mất khỏi thuyền.
Triệu Nhã Trúc ngẩng đầu nhìn huyết cầu treo trên không trung, trên mặt nàng lộ ra vẻ cứng cỏi:
- Tất cả chuẩn bị đã ổn thỏa, thành bại chính là ở lần này, chỉ cho phép thành công không được thất bại, cho dù muốn ta từ bỏ tất cả, ta cũng phải rời khỏi ngươi, rời khỏi địa phương quỷ quái này.
Sương mù chậm rãi du động, không đáp lại lời nói của Triệu Nhã Trúc.
Thực Phù mở mắt, đôi mắt giống như phỉ thúy xanh nhìn chung quanh, nàng đang ở trong một động quật đen xì, động quật này vốn là sào huyệt của một quái quyệt cấp Hắc Lệ, ngày hôm qua quái quyệt cấp Hắc Lệ bị nàng giết, sào huyệt này cũng thành chỗ ở lâm thời của nàng.
Tia sáng khó có thể chiếu vào động quật, nhưng đối với nàng mà nói, cũng không tính là gì, tất cả ở trong mắt nàng vẫn sáng như ban ngày.
Sắc mặt nàng bình tĩnh nhớ lại một lượt chuyện phát sinh trên thuyền đêm qua, trên mặt như bao phủ hàn băng.
Kỳ thật nàng căn bản không hề tin Triệu Nhã Trúc, cho dù Triệu Nhã Trúc ở ngay trước mặt nàng dùng Đạo Tâm Khởi Thệ, nhưng cảnh giới của Triệu Nhã Trúc cao hơn nàng nhiều như vậy, nàng không dám xác định Triệu Nhã Trúc có động tay động chân gì ở trong đó không.
Nhưng việc này đối với nàng mà nói chung quy cũng là một cơ hội, nàng có suy nghĩ của mình.
Khi Cao Tượng Thành đã loáng thoáng trong tầm nhìn, bọn Chu Phàm đều thở phào.
Kẻ địch ở trong chỗ tối dường như đã thật sự rời khỏi, mọi người đều về tới Cao Tượng Thành, cũng không thấy có dấu hiệu từng xuất hiện.
Ngay cả Trần Bác Bì cũng hoài nghi có phải mình nhầm không/
Cuối cùng chỉ có thể coi việc này là quái quyệt gây nên hoặc là một tiểu đội thí sinh thực lực không mạnh làm ra, sau khi phát hiện chuyện không thể thành, trực tiếp lựa chọn rút lui.
Nhưng bất kể là như thế nào, bọn họ đều đã về tới Cao Tượng Thành.
Trong đây, Hùng Phi Tú là cao hứng nhất, bởi vì hắn cuối cùng cũng không cần phải chịu khổ nữa.
- Tiểu Tú Tú, sau này ngươi mỗi ngày phải tới chỗ ta một lần, ta bảo Bác Bì thẩm thẩm dạy ngươi nửa canh giờ.
Lý Trùng Nương liếc Hùng Phi Tú đang vẻ mặt cao hứng một cái, nói.
Nụ cười Trên mặt Hùng Phi Tú đột nhiên cứng lại, cả người hắn cũng cứng đờ, muốn mở miệng phản đối, nhưng nhìn thấy ánh mắt nghiêm khắc đó của Trần Bác Bì, nửa chữ cũng không nói ra được.
Vừa tiến vào trong thành, Hùng Phi Tú như còn lửa đốt đít dẫn theo hai tùy tùng của mình rời đi.
Chu Phàm cũng cáo biệt với Lý Trùng Nương, trở về khách sạn.
Chu Phàm đẩy cửa phòng rồi đóng lại, khách phòng hắn ở có điếm tiểu nhị quét dọn mỗi ngày, cho dù rời khỏi nhiều ngày, cũng vẫn rất sạch sẽ, hắn cởi bọc lớn, cự đao trên lưng xuống đặt lên bàn.
Xoay người lại bảo điếm tiểu nhị chuẩn bị một thùng nước ấm để tắm cho hắn.
Sau khi Chu Phàm rửa ráy xuống, mới gột đi được sự mệt mỏi trong chuyến đi.
Hắn ngồi cạnh bàn, nhớ lại tất cả mọi chuyện đã phát sinh trong cuộc thi việt dã lần này, hơi nhướng mày, thi việt dã lần này bất ngờ liên tục, Quỷ Táng Quan đột nhiên theo tới, tiểu nam hài áo đỏ kỳ quái trong Tuyết Sơn Ngạc Mộng, đại chiến trên đỉnh núi tuyết.
Nhưng may mà kết quả cũng coi như thuận lợi.
Bọn họ đi không tính là nhanh, ngày mai sẽ công khai đề thi thứ hai của võ thí.
Mà hiện tại không ai biết mục thứ hai của võ thí sẽ thi gì, và thi như thế nào?
Trừ ra công bố mục thứ hai của võ thí ra, còn có phụ thân mà Triệu Nhã Trúc yêu cầu chờ hắn.
Chu Phàm cau mày suy nghĩ việc này, cuối cùng hắn thở hắt ra một hơi, bất kể có bao nhiêu chuyện, hiện tại quan trọng nhất là đột phá cảnh giới.
Thực lực càng mạnh, hắn mới càng an toàn.
Chu Phàm đi đến khóa đem cửa lại, gọi khẽ:
- Tiểu Quyển.
Từng sợi tóc đen từ trên đầu hắn mọc ra, lại cuốn thành một đoàn, hóa thành người nhỏ.
Sau khi Tiểu Quyển đi ra, khịt khịt mũi, đáng thương hề hề nhìn Chu Phàm, mấy ngày nay bởi vì có người ngoài, nàng một mực trốn trong thân thể của Chu Phàm, đã sắp chán tới chết rồi.
- Nhìn cho ta, không cho ai tiến vào, xong chuyện ta mời ngươi ăn chân vịt.
Chu Phàm cười nói.
Nghe thấy hai chữ chân vịt, Tiểu Quyển nuốt nước miếng ừng ực, liên tục gật đầu.
- Nếu ngươi không sợ ăn chân vịt biến thành nam nhân…
Chu Phàm trêu chọc một câu.
Tiểu Quyển run run, nhưng vẫn kiên định nói:
- Không sợ, không sợ.
Chu Phàm không trêu Tiểu Quyển nữa, mà là nhắm mắt cân nhắc một lượt công pháp Ngụy Hải, sau khi xác nhận không có vấn đề, hắn mới chậm rãi mở mắt, trong mắt mang theo vẻ ngưng trọng.
Công pháp Ngụy Hải được gọi là đệ nhất Võ Thế, nguy hiểm tu luyện trong đó cũng không biết khiến bao nhiêu võ giả có được nó phải sinh ra lòng khiếp sợ, không dám tu luyện.