Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1340: Chương 1340: Nhìn lén (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hùng Phi Tú cười cười với bọn họ.

- Vậy ta tới nghe một chút.

Chu Phàm cân nhắc một chút rồi nói.

Chu Phàm đồng ý, Lý Trùng Nương không tiếp tục phản đối.

Chu Phàm theo lão giả rất nhanh đi tới trước người Hùng Phi Tú.

Hùng Phi Tú hôm nay ăn ít chổi lông gà của Trần Bác Bì, nhưng vẫn đau đến mặt trắng bệch, những đòn đánh này sẽ không làm tổn thương tới gia, ngược lại là thấm vào cốt tủy.

- Chu đại ca.

Hùng Phi Tú thi lễ với Chu Phàm, lộ ra vẻ nho nhã lễ độ, hắn không thể không làm như vậy, bởi vì nếu hắn không làm như vậy, để Trần Bác Bì có rất nhiều quy củ cổ quái đó nhìn thấy, chắc hắn sẽ lại phải chịu đòn.

Hắn đã có ám ảnh tâm lý cực sâu với chổi lông gà, thứ đó đánh người quá đau.

Chu Phàm cảm thấy buồn cười, hắn hỏi:

- Không biết tiểu Tú Tú tìm ta có chuyện gì?

Chu Phàm là cố ý gọi như vậy, có Trùng Nương ở đây, Hùng Phi Tú Hùng hài tử này không nhảy nhót được.

Hùng Phi Tú nhe nhe răng, hắn lườm Chu Phàm một cái, lại cười gượng nói:

- Chu đại ca, có thể đi dạo chung quanh cùng ta không, ta muốn nói chuyện với Chu đại ca một chút.

Chu Phàm đáp ứng.

Hai người đi đến ngoài doanh địa, chỉ cần không cách quá xa, vậy vấn đề cũng không lớn.

Ánh năng chiếu lên hoang dã, tạo cho người ta một loại dễ chịu lười biếng.

Chu Phàm không vội hỏi, nói chung với tính tình của Hùng Phi Tú là không nhịn được.

Quả nhiên rất nhanh Hùng Phi Tú nghiêm mặt nói:

- Chu Phàm, vì sao ngươi hôm nay luôn nhìn lén ta?

Chu Phàm ặc một tiếng nói:

- Ta không có.

Chu Phàm cảm thấy rất kỳ quái, phải biết rằng hắn tự nhận làm rất cẩn thận, cho dù là Trùng Nương chắc cũng không biết hắn đang lén lút quan sát Hùng Phi Tú.

- Ngươi còn nói không nữa à, hôm nay mắt ngươi tổng cộng dừng ở trên người ta hai mươi ba lần, mỗi lần đều liếc một cái rồi dời đi.

Hùng Phi Tú hừ lạnh một tiếng nói.

Sao Hùng hài tử này lại nhớ rõ như vậy, ta cũng quên ta nhìn bao nhiêu lần, Chu Phàm vẫn lắc đầu nói:

- Ngươi đừng nói bậy, thực sự không có, ngươi làm thế nào mà đếm được?

Hùng Phi Tú cả giận nói:

- Ngươi còn dám không nhận à? Đây là một loại năng lực đặc hữu của thiên phú quyệt nhân Hùng gia ta, nói mau, vì sao một mực nhìn lén ta?

Tuổi của Hùng Phi Tú còn nhỏ, loại năng lực này chưa khai phá đủ, cho nên phạm vi hắn có thể làm được rất nhỏ, cũng chính là Chu Phàm ở cự ly gần với hắn, mới để hắn phát giác.

Thì ra đây là thiên phú quyệt nhân của Hùng gia, thiên phú rất kỳ quái, nếu biết vậy, ta sẽ không phạm sai lầm đó, Chu Phàm ho khẽ một tiếng nói:

- Được rồi, ta thừa nhận đúng là có nhìn ngươi mấy lần, nhưng một là vì ngươi đi ở trước nhất, thứ hai là nhìn ngươi chịu đòn rất thú vị, cho nên nhìn ngươi thêm mấy lần, thế cũng phạm pháp chứ?

Ta không thể nói ta đang quan sát xem ngươi là nam hay là nữ, chỉ có thể nói dối, Chu Phàm thầm nghĩ.

Hùng Phi Tú nhướng mày nói:

- Ngươi đang nói dối, nếu cảm thấy ta chịu đòn rất thú vị, vì sao ngày hôm qua ngươi không nhìn ta như vậy? Khẳng định có vấn đề, ngươi nói mau.

Sao chỉ số thông minh của Hùng hài tử lại lên cao như vậy? Chu Phàm thở dài trong lòng, hắn nhìn chằm chằm ngũ quan của Hùng Phi Tú, nhất thời không nói gì.

Hiện tại hắn mới phát hiện Hùng Phi Tú ngũ quan thanh tú, nếu thực sự là nữ tử, không tính là khó coi, cũng không biết sau này trưởng thành, ngũ quan liệu có biến hóa gì không?

Hùng Phi Tú hầm hầm nhìn Chu Phàm, ngươi còn nhìn nữa à? Ngươi có phải có bệnh không?

Chu Phàm di dời tầm mắt một chút, cười nói:

- Ngươi nghĩ nhiều rồi, ngày hôm qua không nhìn ngươi, là trong lòng ta đang nghĩ nhiều việc, hôm nay cảm thấy nhàm chán, cho nên mới nhìn thêm mấy lần.

- Đúng là vậy sao?

Hùng Phi Tú hoài nghi nhìn Chu Phàm.

Chu Phàm cười nói:

- Bằng không ngươi cho rằng là thế nào?

Hùng Phi Tú hậm hực nói:

- Ta hoài nghi ngươi đang có chủ ý xấu.

Chu Phàm lắc đầu cố ý nói:

- Ngươi cũng không phải nữ, ta có thể có chủ ý xấu gì? Vả lại cho dù ngươi là nữ, cũng chỉ là một tiểu hài tử, ta không phải là loại người xấu xa đến cảm thấy hứng thú với tiểu bất điểm như ngươi.

Chu Phàm nói xong những lời này, hắn lại nhìn Hùng Phi Tú, quan sát biến hóa biểu cảm trên mặt Hùng Phi Tú, chỉ là khiến hắn thất vọng, trên mặt Hùng Phi Tú không có quá nhiều biến hóa biểu cảm.

- Ta mặc kệ ngươi đang nghĩ gì, nhưng ngươi không thể nhìn ta như vậy nữa, nhãn quang của ngươi khiến ta cảm thấy không được tự nhiên, biết chưa?

Hùng Phi Tú nhìn bên Lý Trùng Nương ở xa xa, phát hiện Lý Trùng Nương đang nhìn về phía bên bọn họ, hắn lại cảnh cáo:

- Ngươi đừng tưởng rằng có đại tỷ đầu thì ta sẽ sợ ngươi, nếu ngươi dám nhìn ta như vậy nữa, chờ trở về Cao Tượng Thành, ta sẽ cho ngươi biết tay.

- Được, ta bảo đảm không nhìn ngươi nữa.

Chu Phàm nói xong ngẩng đầu nhìn trời, quả nhiên không nhìn Hùng Phi Tú nữa.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...