Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1339: Chương 1339: Nhìn lé

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Về phần tính toán xấu nhất ngươi nói, ta hỏi ngươi, cho dù hắn phát hiện thì sao? Hắn có biện pháp tìm được ngươi không?

- Không.

Thực Phù lắc đầu nói.

- Vậy là được, hắn không tìm thấy ngươi, cho dù biết là ngươi ở sau lưng tìm hắn, hắn ở bên ngoài thế giới cùng lắm là sẽ tăng cường cảnh giác thoát khỏi tầm mắt của ngươi, ở trên thuyền, nhiều nhất chính là gián đoạn giao dịch với ngươi, hắn cũng chỉ có thể làm đến loại trình độ này, đã như vậy, việc gì phải sợ hắn?

Trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra lãnh ý.

- Nếu hắn thật sự biết, ta nghĩ hắn sẽ không nín nhịn không nói gì như vậy, khả năng lớn nhất chính là hắn đang hoài nghi, chúng ta phải đẩy nhanh tốc độ, chờ ta thoát ly sự khống chế của thuyền, việc này sẽ không tính là gì?

Sau khi Thực Phù nghe Triệu Nhã Trúc nói xong, nàng nghĩ một chút rồi nói:

- Vậy ta nghe lời ngươi, có thể theo dõi hắn thì theo dõi, nếu không thể, ta sẽ nghĩ biện pháp khác, cần phải trước khi ngươi phụ thân tra xét ra chỗ Chu Phàm đang ở.

- Như vậy là tốt nhất.

Trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra vẻ vui mừng,

- Tiểu gia hỏa, ngươi giúp ta rồi ta sẽ không quên ngươi, chỉ cần ta có thể thoát ly sự khống chế của thuyền, những gì đã hứa với ngươi tuyệt đối sẽ nhất nhất thực hiện.

- Chờ ngươi thoát thân rồi nói sau.

Sắc mặt Thực Phù bình tĩnh nói.

Thực Phù lại thương lượng một lúc với Triệu Nhã Trúc, rồi rời khỏi thuyền.

Triệu Nhã Trúc đi đến lan can, nhìn mặt sông sương mù phiêu đãng, sắc mặt nàng ta bình tĩnh, không biết đang nghĩ gì.

Chu Phàm tỉnh lại, hắn nhìn trời coi như đã sáng, nhướng mày.

Một đêm trôi qua, hiển nhiên kẻ địch trong chỗ tối chưa xuất hiện.

Hắn suy nghĩ một vấn đề rất quan trọng.

Kẻ địch không xuất hiện, vậy sẽ không biết là nhắm vào ai, nếu là nhắm vào Hùng Phi Tú hoặc là Trùng Nương, bọn họ tất nhiên sẽ xử lý, Chu Phàm nghĩ là nếu nhắm vào hắn, vậy sẽ có thể là ai?

Chu Phàm suy nghĩ một lúc, vẫn không thể liệt ra được tin tức hữu hiệu, bởi vì kẻ địch khả nghi quá nhiều.

Hiện tại thành tích của hắn tạm thời là hạng nhất đại khảo lớp chữ Giáp, vậy người muốn nhằm vào sẽ rất nhiều, mỗi một người cầm cờ đi trước đều có khả năng xuống tay với hắn, thí sinh có thể cầm cờ đi trước đều là một số tên gia hỏa có bối cảnh.

Chu Phàm thậm chí có một loại cảm giác như cử thế giai địch.

Hắn thở dài, hắn cũng không muốn bị người ta chú ý như vậy, nhưng lớp chữ Giáp của một huyện chỉ tuyển mười người, hơi có chút lơ là, có thể sẽ tụt lại không đuổi kịp được nữa.

Cho nên hắn chỉ có thể mỗi lần đều toàn lực ứng phó.

Bằng không ta cũng không muốn làm đom đóm trong đêm tối, ta tuyệt không muốn… Chu Phàm thầm nghĩ, xem ra gần đây phải cẩn thận một chút, đề phòng những ám tiễn tùy thời có thể sẽ bay tới.

Sáng sớm, bọn Chu Phàm bắt đầu lên đường.

Sắc mặt Trần Bác Bì ngưng trọng, bởi vì đêm qua bọn họ không chịu tập kích, nhưng vậy cũng không có nghĩa là những người trong chỗ tối từ bỏ, có thể những người đó đang tìm thời cơ tốt hơn.

Đạo lý này tất cả mọi người đều hiểu.

Cho nên một ngày này, mọi người đi rụt rè.

Khi phải đề phòng có thể có kẻ địch, Chu Phàm cũng không nhịn được thỉnh thoảng nhìn thoáng qua Hùng Phi Tú bị Trần Bác Bì quát mắng đi ở trước nhất.

Hắn vẫn khó có thể nhìn ra Hùng Phi Tú là một nữ hài tử.

Vốn loại chuyện này chắc không khó, ví dụ như một ngày luôn sẽ phải đi nhà xí, dẫu sao nếu Hùng Phi Tú là nữ, nàng không thể đứng mà đái được chứ?

Nhưng Chu Phàm không thể thấy Hùng Phi Tú đi tiểu.

Bởi vì ở ngoài hoang dã nếu bọn họ muốn giải quyết những vấn đề cá nhân này, luôn sẽ thi triển thân pháp đi xa một chút để giải quyết.

Cho dù hiện tại ở vào thời kỳ phi thường, mỗi người muốn giải quyết mấy vấn đề này phải có người cùng đi, như Lý Trùng Nương sẽ bảo Trần Bác Bì đi cùng nàng, Chu Phàm thì đi cùng Lưu Tam Hỏa.

Về phần Hùng Phi Tú, đương nhiên là mang theo một tùy tùng nhà nàng, không thể mang theo Chu Phàm được.

Chu Phàm cũng không thể nhảy ra nói tiểu Tú Tú muốn đi nhà xí à, ta đi cùng ngươi.

Làm như vậy quá đột ngột.

Đương nhiên những cái này chỉ là Chu Phàm trên đường xá buồn tẻ tự tìm một chút niềm vui cho mình mà thôi, hắn không nhất định phải xác nhận Hùng Phi Tú là nam hay là nữ, Hùng Phi Tú là nam hay là nữ đối với hắn mà nói cũng không có khác biệt gì.

Nhưng cho đến lúc mặt trời lặn, mọi người dừng lại chuẩn bị qua đêm, một lão giả bên cạnh Hùng Phi Tú tới mời Chu Phàm, nói tiểu thiếu gia nhà hắn có việc muốn trao đổi với hắn.

Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ kinh ngạc.

- Tiểu Tú Tú tìm Chu đại ca làm gì?

Lý Trùng Nương nhíu mày hỏi.

- Tiểu thiếu gia nhà ta nói nếu Lý cô nương hoặc Chu công tử không đồng ý, vậy thì thôi.

Lão giả vội nói.

Chu Phàm và Lý Trùng Nương nhìn về phía Hùng Phi Tú ở cách đó không xa.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...