Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1338: Chương 1338: Tú Tú chi mê

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lý Trùng Nương hơi ngẩn ra nói:

- Vấn đề này rất phức tạp, thường thường lý do là thiên kì bách quái, có một số làm như vậy quả thật là vì không tìm thấy thích hợp thích hợp, có một số làm như vậy là để dễ dàng ngầm hành động, ví dụ như nàng vốn là nữ phẫn nam trang sau khi trà trộn vào, có thể khôi phục thân phận nữ tử làm chuyện ám sát hoặc ăn cắp, một khi bị phát hiện lại không thể ở ngay tại chỗ bắt được nàng, những thị vệ trong nhà sẽ điều tra theo hướng thị nữ.

- Nhưng trong nhà ngươi gặp loại chuyện này nhiều rồi, thị vệ đều sẽ biến thành thông minh lên đúng, một khi gặp chuyện không may, nên là kiểm tra phân nam nữ mới đúng.

Chu Phàm lắc đầu nói.

Lý Trùng Nương không nhịn được khẽ cười nói:

- Nhưng những kẻ ngốc đó lại không biết, bọn họ luôn cho rằng biện pháp đang dùng là thông minh nhất, chưa ai từng dùng, trên thực tế dưới mặt trời lấy chuyện mới mẻ, nhiều năm như vậy trôi qua, những tặc nhân đó tới tới lui lui đều là những cách đó, ta nhìn cũng chán, càng đừng nói là bọn Bác Bì thẩm thẩm…

Chu Phàm ặc một tiếng, hắn có thể tưởng tượng ra kết cục bi thảm của những tặc nhân muốn lẻn vào Lý gia, hắn không nhịn được nói:

- Hùng Phi Tú đúng là nữ à?

- Ta tin Bác Bì thẩm thẩm sẽ không nhìn lầm.

Lý Trùng Nương cười nói.

- Nhưng vì sao nàng phải nữ phẫn nam trang?

Chu Phàm lại có chút khó hiểu hỏi.

- Cái này thì ta cũng không biết.

Lý Trùng Nương lắc đầu.

Chu Phàm nhìn về phía Hùng Phi Tú, Hùng Phi Tú đang nằm thành hình chữ đại, ngáy o o.

Việc lạ hàng năm đều có, năm nay đặc biệt nhiều… Chu Phàm không ngờ một tiểu hài tử cũng nữ phẫn nam trang, hơn nữa cải trang lại không có chút sơ hở.

- Chu đại ca, tiểu Tú Tú có lẽ có nỗi khổ của nàng, mong Chu đại ca đừng vạch trần nàng.

Lý Trùng Nương nghiêm mặt nói.

Chu Phàm gật đầu, hai người lại hàn huyên chuyện khác, Chu Phàm vốn định không tán gẫu nhiều với Lý Trùng Nương, nhưng không biết vì sao cứ mỗi đề tài mà Lý Trùng Nương nói, hắn đều rất cảm thấy hứng thú, vừa tán gẫu một đã trôi qua nửa đêm.

Bọn họ đi gọi bọn Trần Bác Bì gác đêm.

Nửa đêm đầu không phát sinh, chuyện gì, những kẻ địch trong chỗ tối chậm chạp không động thủ.

Chu Phàm trước khi chìm vào giấc ngủ có chút cảm khái, cảm thấy người xuất thân đại thế gia này quả nhiên giỏi nói chuyện, bất kể là Lý huynh hay là Trùng Nương đều như vậy.

Có cao thủ như Trần Bác Bì, Chu Phàm yên tâm ngủ thiếp đi.

Xuất hiện ở trên thuyền, Chu Phàm tạm thời không có gì cần Triệu Nhã Trúc hỗ trợ, hắn liếc hai nữ nhân trên thuyền, Triệu Nhã Trúc đang thêu, Thực Phù đang tu luyện võ kỹ.

Chu Phàm nhìn, võ kỹ Thực Phù tu luyện lấy võ kỹ không dễ nhìn ra sơ hở làm chủ, trong lòng Chu Phàm hiểu được, Thực Phù hiển nhiên là đang đề phòng hắn.

Có đôi khi hắn cũng cảm thấy có chút khó hiểu, Thực Phù có địch ý không thể che giấu đối với hắn, nếu không phải như vậy, hắn cũng nguyện ý đối đãi tốt với tiểu gia hỏa này một chút.

Hắn từng thử nói bóng nói gió, nhưng Thực Phù trước nay luôn mặc kệ hắn, hắn có hỏi cũng không được gì.

Hắn suy đoán nguyên nhân vì Thực Phù là người phụ tá của hắn, người phụ tá trời sinh sẽ chịu sự áp bức của người lên thuyền.

Người lên thuyền và người phụ tá giống như tư bản và công nhân, quan hệ đối lập thiên nhiên.

Nếu đổi lại hắn là người phụ tá, nói không chừng cũng sẽ oán hận người lên thuyền.

Vì vậy Chu Phàm chỉ có thể coi như không có gì, chỉ cần Thực Phù cần tài nguyên thì không thể không đi thu thập sâu xám lớn cho hắn, về phần quan hệ của hai người như vậy thì tùy nàng, dẫu sao quan hệ của người dẫn dắt và hắn cũng không tốt hơn là bao.

Chu Phàm ngưng thần tu luyện, thời gian bất tri bất giác trôi qua trong tu luyện, cho đến khi hết giờ, Chu Phàm mới biến mất khỏi thuyền.

Chu Phàm vừa đi, Triệu Nhã Trúc mới buông kim thêu trong tay, nhìn về phía Thực Phù.

Thực Phù dừng tu luyện, vẻ mặt nàng ngưng trọng nói:

- Ta có thể đã bại lộ rồi.

Mắt Triệu Nhã Trúc hơi co lại:

- Nói cho ta nghe thử là có chuyện gì?

- Hôm nay vật nhỏ chúng ta phái ra cuối cùng cũng tìm được hắn, nhưng không ngờ để đồng bạn của hắn phát hiện, chúng ta nhanh chóng cắt đứt liên hệ giữa hai bên, khiến mấy vật nhỏ đó tự cháy, ta không biết hắn đã biết được bao nhiêu.

Thực Phù giải thích đơn giản.

- Ngươi quá sơ suất, không phải ta đã dặn dò ngươi phải cẩn thận một chút à?

Triệu Nhã Trúc nhíu mày, nàng trầm ngâm một chút nói:

- Với người mà cảnh giới hiện tại của Chu Phàm có thể tiếp xúc, đồng bạn bên cạnh hắn chưa chắc đã có cách biết là các ngươi làm.

- Vạn nhất biết thì sao?

Thực Phù nghĩ một chút rồi nói:

- Chúng ta cần phải làm chuẩn bị xấu nhất.

Triệu Nhã Trúc trầm mặc một lúc mới ngẩng đầu nói:

- Đừng manh động, các ngươi tiếp tục nghĩ cách theo dõi hắn, lần này không thể để hắn phát hiện, nếu thật sự không theo dõi được, vậy thể tạm thời từ bỏ, đợi vào trong thành rồi lại hỏi thăm.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...