Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1336: Chương 1336: Kẻ địch trong chỗ tối

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm không hoài nghi lời nói của Trần Bác Bì, thực lực của Trần Bác Bì mạnh hơn hắn rất nhiều, có thể phát hiện trước một số vấn đề mà hắn không thể phát hiện, là chuyện rất bình thường.

Nụ cười trên mặt Lý Trùng Nương không tắt, nàng nhẹ giọng hỏi:

- Bác Bì thẩm thẩm, bọn họ ở đâu? Là người hay là quái quyệt?

- Tạm thời vẫn chưa biết, không giống là quái quyệt, ta chỉ là cảm thấy cái nhìn chăm chú đến từ trong chỗ tối, nếu không phải công pháp ta tu luyện đặc thù, đã không thể phát hiện loại nhìn chăm chú này.

Trần Bác Bì chậm rãi nói:

- Thiếu chủ không cần lo lắng, việc này giao cho ta giải quyết.

Lý Trùng Nương không nhiều lời, mà là bảo Lưu Tam Hỏa đi bố trí phù trận phòng ngự qua đêm.

Trần Bác Bì khoanh chân ngồi xuống, nàng từ trong giỏ rau lấy ra vải ăn cơm, bắt đầu chuẩn bị cơm chiều.

Chu Phàm và Lý Trùng Nương nhẹ giọng nói chuyện phiếm.

Tất cả như không có gì phát sinh.

- Chu đại ca, nếu ở trong chỗ tối không phải quái quyệt mà là người… Cũng không phải tiểu đội thí sinh thời cơ đánh lén mà là một số kẻ địch cường đại xa lạ, nếu bọn họ là nhắm vào ngươi hoặc tiểu Tú Tú thì còn đỡ, nếu là nhằm vào ta, vậy phiền rồi.

Sắc mặt Lý Trùng Nương bình tĩnh nói.

Chu Phàm hơi gật đầu, bên cạnh Lý Trùng Nương có hai tùy tùng cường đại như vậy đi theo, nếu thực sự là vì Trùng Nương mà đến, vậy người tới khẳng định cường đại hơn nhằm vào hắn hoặc Hùng Phi Tú không biết bao nhiêu lần.

Chu Phàm tự nhận không đắc tội với người quá lợi hại nào, nhưng lại khó nói liệu có phải thí sinh có bối cảnh thâm hậu thông qua Tiêu Tức Phù tìm kiếm sát thủ đến liệp sát người tạm thời đứng hạng nhất là hắn.

Về phần Hùng Phi Tú và Lý Trùng Nương xuất thân thế gia, một thế gia kẻ địch trong tối ngoài sáng cũng sẽ không ít.

Cho nên loại tình huống nào cũng có khả năng phát sinh, nhưng tình huống nguy hiểm nhất là nhằm vào Trùng Nương mà đến.

- Nếu nhằm vào ta, đợi lát nữa nếu nổi lên chiến đấu, Chu đại ca đừng nhúng tay, quá nguy hiểm, tốt nhất tận lực rời xa.

Lý Trùng Nương mỉm cười nói, đây là nàng làm bộ tán gẫu bình thường với Chu Phàm.

Chu Phàm hơi nhướng mày, suy nghĩ một chút nói:

- Ta sẽ nhìn xem mà làm.

Cho dù là gặp phải tu sĩ Đạo cảnh trở lên, chỉ cần không mạnh tới quá không hợp lẽ thường, Chu Phàm đều có lòng tin có lực lượng tự bảo vệ mình nhất định.

Ngay khi hai người đang nói chuyện, Trần Bác Bì đang một mực chuẩn bị cơm chiều bỗng nhiên như bọt biển, phập một cái biến mất.

Một màn này dẫn tới sự chú ý của Hùng Phi Tú và hai lão giả, trên mặt bọn họ lộ ra vẻ ngỡ ngàng, có điều rất nhanh liền trở nên cảnh giác.

- Đại tỷ đầu…

Hùng Phi Tú nhìn về phía Lý Trùng Nương.

- Không sao.

Lý Trùng Nương lắc đầu.

Lưu Tam Hỏa nhìn chung quanh, tầm mắt của hắn thỉnh thoảng dừng ở trên người ba người Hùng Phi Tú, ở trong mắt hắn, ba người Hùng Phi Tú có lẽ cũng sẽ tồn tại vấn đề.

Tay Chu Phàm đặt lên chuôi đao bên hông, hắn nhìn về phía rừng cây ở cách đó không xa, bởi vì ở phụ cận có khả năng ẩn thân nhất chính là rừng cây này.

Mọi người mang tâm tư khác nhau, thấp thỏm đợi một lúc.

Trần Bác Bì không từ trong rừng cây đi ra, ngược lại là từ một gốc đại thụ hai người ôm ở phía tây nhảy xuống.

Chu Phàm hơi nhíu mày, bởi vì trên cây không có kẻ địch nhảy xuống, Trần Bác Bì cũng không có gì khác với vừa rồi đột nhiên rời khỏi.

- Bác Bì thẩm thẩm.

Lý Trùng Nương nghênh đón, ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Trần Bác Bì.

Trong mắt Trần Bác Bì cũng lộ ra vẻ khó hiểu, nàng phẩy nhẹ tay áo, có ba thứ cháy đen to bằng quyền đầu từ trong tay áo lăn xuống.

Giống như bị thứ gì đó đốt cháy vậy, đã không nhìn ra bộ dạng trước kia.

- Thiếu chủ, chính là ba vật nhỏ này đang giám thị chúng ta.

Trần Bác Bì nói,

- Bộ dạng của chúng nhìn thì giống như chim, vừa rồi ta tiếp cận chúng, chúng lập tức tự thiêu cháy, hiển nhiên bị gì đó khống chế.

- Có thể nhận ra đây là gì không?

Lý Trùng Nương hỏi.

Ba người Hùng Phi Tú cũng đi tới, bọn họ nghe Trần Bác Bì nói, mới giật mình hiểu được thì ra bọn họ bị nhằm vào.

Trần Bác Bì lắc đầu nói:

- Không quá giống thủ đoạn tu sĩ dùng, không nhận ra.

Nếu là thủ đoạn của tu sĩ, nàng khẳng định có thể phân biệt ra, nhưng nếu là thủ đoạn giám thị của quái quyệt, vậy rất khó phân biệt, dẫu sao số lượng quái quyệt đúng là quá khổng lồ.

Chu Phàm ngồi xổm xuống nhìn ba thứ bị đốt cháy này, hắn không nhận ra.

- Có quái quyệt dám nhằm vào chúng ta? Đây là nó chán sống rồi à.

Hùng Phi Tú hừ một tiếng nói:

- Đại tỷ đầu, nếu nó dám thò đầu ra, để ta é cung bắn chết nó.

Hùng Phi Tú còn chưa nói hết, Trần Bác Bì đã nhìn về phía hắn, khiến Hùng Phi Tú sợ tới mức co rút cổ lại, không dám nói nữa.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...