Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1335: Chương 1335: Giấc mộng đáng sợ (3)

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Trần Bác Bì đứng dậy, nàng từ trong giỏ rau lấy ra một cây chổi lông gà, đốc thúc Hùng Phi Tú tiến về phía trước.

Lúc trước Hùng Phi Tú đi đường đều ngang như một con bàng….

Nhưng Trần Bác Bì làm sao có chuyện cho phép Hùng Phi Tú đi đường như vậy, Hùng Phi Tú hơi có chút không đứng đắn, sẽ bị chổi lông gà quất cho một cái.

Thực lực của Hùng Phi Tú không bằng Trần Bác Bì, cho dù hắn ý đồ dùng chân khí để chống cự cũng không có bất kỳ tác dụng gì, đau đến kêu hừ hừ.

Hai tùy tùng của Hùng Phi Tú chỉ có thể đứng ở bên cạnh nhìn, nhưng bọn họ vẫn vui vì nhìn thấy biến hóa như vậy, dẫu sao bọn họ không ngốc, đều bổn, như vậy chỉ có lợi đối với thiếu gia bọn họ.

Chu Phàm và Lý Trùng Nương đi ở phía sau, Lưu Tam Hỏa sau lưng bọn họ thì cảnh giác nhìn xung quanh.

- Chu đại ca có cảm thấy ta quá đa sự đối với tiểu hài tử Hùng Phi Tú này không?

Lý Trùng Nương bỗng nhiên mở miệng hỏi.

- Không.

Chu Phàm lắc đầu:

- Ta biết Trùng Nương là thật lòng muốn tốt cho hắn.

Nhưng trong lòng Chu Phàm quả thật có chút không rõ, phải biết rằng, Lý Trùng Nương và Hùng Phi Tú mới là lần thứ hai gặp mặt, thế này không khỏi quản quá rộng rồi, nếu dựa theo tính tình của Chu Phàm, hắn sẽ mặc kệ sự sống chết của hài tử Hùng Phi Tú này, bất kể Hùng Phi Tú tương lai là tốt hay xấu đều nên là người của Hùng gia chịu trách nhiệm, không liên quan gì tới hắn.

- Chu đại ca chắc biết ta xuất thân nhà hào phú, cho nên ở trong nhà ta huynh đệ tỷ muội rất nhiều, qua tới lắm lúc ta có đôi khi không phân rõ được người nào là người nào…

Lý Trùng Nương ôn nhu nói:

- Nhưng những ca ca đệ đệ tỷ tỷ muội muội đó của ta bởi vì gia sản khổng lồ, nếu không phải cùng một mẫu thân, đều không dám quá thân thiết.

- Mẹ ta sinh ra thì chết, ta không có huynh đệ tỷ muội cùng mẹ, cũng không có huynh đệ tỷ muội có thể thân thiết, kỳ thật cho dù là con cùng một mẹ, trở mặt thành thù cũng không ít.

Lý Trùng Nương thở dài, trong đôi mắt như sao của nàng lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

- lúc đầu Tiểu Tú Tú cho dù vì giữ mạng mà gọi ta là đại tỷ đầu, nhưng vẫn là lần đầu tiên có tiểu hài gọi ta như vậy, hơn nữa ta cũng không muốn thấy hắn biến thành hung ác giống như một số huynh đệ của ta, vì đạt được mục đích mà bất chấp tất cả, trở thành người như vậy thực sự quá đáng buồn.

Chu Phàm trầm mặc, sinh ở đại thế gia có thể cẩm y ngọc thực, nhưng ngược lại cũng sẽ mất đi rất nhiều thứ mà gia đình tầm thường sẽ có, hắn không ngờ tình huống trong nhà Lý Trùng Nương lại phức tạp như vậy, Trùng Nương cũng không biết phải chịu bao nhiêu đau khổ, hắn xem như đã hiểu được suy nghĩ của Lý Trùng Nương.

- Chỉ là thuận tay mà làm thôi, nếu tiểu Tú Tú không thay đổi được, ta cũng không quản được nhiều như vậy.

Lý Trùng Nương lắc đầu, lại nói tới về đề tài khác với Chu Phàm.

Có điều từ sau giấc mộng đó, Chu Phàm nói chuyện phiếm với Lý Trùng Nương cũng chú ý hơn, đã có giấc mộng này, hắn không thể không đề phòng, để tránh mình trong bất tri bất giác thích nữ tử quá mỹ lệ này.

Như vậy đến lúc đó người khổ cũng chỉ có thể là bản thân hắn mà thôi.

Đến giữa trưa, mới dừng lại nghỉ ngơi.

Hùng Phi Tú bị quất roi khi ăn gì cũng đau đến nhe răng nhếch miệng.

- Tiểu thiếu gia, vì sao ngươi không lựa chọn rời khỏi?

Một lão giả trong hai tùy tùng không nhịn được hỏi.

Bọn họ không thể chi phối lựa chọn của Hùng Phi Tú, nhưng hỏi một chút thì vẫn được.

Hùng Phi Tú nhìn Lý Trùng Nương cách đó không xa không thể nghe được bọn họ nói chuyện, hắn nhe nhe răng nói:

- Bởi vì ta biết đại tỷ đầu là thực sự muốn tốt cho ta, hơn nữa ta luôn cảm thấy nếu ta rời khỏi đại tỷ đầu, vậy sau này khẳng định sẽ hối hận.

Một đường đi tới, không gặp phải bất kỳ vấn đề gì, trên đường lại gặp phải một tiểu đội thí sinh trên đường về, nhưng tiểu đội thí sinh này thấy bọn Chu Phàm người đông thế mạnh, đều không dám động thủ, mà là tự né tránh.

Ngược lại là Hùng Phi Tú chịu đủ tra tấn nóng lòng muốn thử, vừa muốn xả giận cũng muốn đào thải một số đối thủ, chỉ là Lý Trùng Nương không cho phép hắn làm như vậy, Hùng Phi Tú chỉ có thể tiếc nuối từ bỏ.

Đến hoàng hôn, Trần Bác Bì nói với Hùng Phi Tú có thể nghỉ ngơi, nàng thu hồi chổi lông gà quay về, sắc mặt có chút nghiêm túc.

- Bác Bì thẩm thẩm, đã xảy ra chuyện gì?

Lý Trùng Nương cười hỏi.

- Có thứ gì đang nhằm vào chúng ta.

Miệng Trần Bác Bì khẽ động, dùng thanh âm rất nhỏ nói.

Có thứ gì đó đang nhằm vào chúng ta?

Khi Trần Bác Bì nói lời này, Chu Phàm ở bên cạnh, Trần Bác Bì cũng không có ý giấu Chu Phàm.

Trong lòng Chu Phàm cả kinh, trên mặt lại vẫn bảo trì bình tĩnh, cố nén đẻ không quay đầu chung quanh kiểm tra, bởi vì như vậy có thể sẽ bị thứ đang nhìn chằm chằm trong chỗ tối phát hiện, đến lúc đó sẽ khó đối phó.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...