Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1333: Chương 1333: Giấc mộng đáng sợ

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm và Thực Phù trước sau xuất hiện ở trên thuyền, cho nên vừa rồi Triệu Nhã Trúc không tiến hành trao đổi gì với nàng.

Trên mặt Thực Phù hiếm có lộ ra một nụ cười:

- Hắn chính là ở nơi ta hoài nghi, hiểm địa đó là một tòa núi tuyết, có không ít người tham gia một hồi sát hạch ở trong đó, Chu Phàm chính là một trong số đó, hôm nay đã phát sinh tuyển lở lớn, tất cả mọi người đã rời khỏi núi tuyết.

Hãi Mộng Chi Hoàn trên người Chu Phàm biến mất chính là một chứng cứ rõ ràng, hơn nữa Chu Phàm cũng thừa nhận hắn đã rời khỏi hiểm địa.

- Vậy chắc không thể sai được.

Triệu Nhã Trúc cảm thấy có chút tiếc nuối:

- Đáng tiếc ngươi vẫn không tìm được hắn, ta sắp phụ thân rồi.

Triệu Nhã Trúc là phỏng đoán từ trong lời Thực Phù nói ra, bằng không Thực Phù sẽ nói thẳng đã tìm được Chu Phàm, chứ không phải nói không phải nói xác nhận nơi đó.

- Ta đích xác không tìm được hắn, nhưng đã xác nhận nơi hắn sắp tới.

Thực Phù liếc Triệu Nhã Trúc một cái, lại đưa ra một tin tức.

Điều này khiến trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra vẻ vui mừng:

- Làm tốt lắm, ngươi là xác nhận thế nào?

- Trong tuyết lở, chúng ta bắt được một thí sinh đi lẻ, trải qua tra hỏi, thí sinh đó biết Chu Phàm, bởi vì danh khí của Chu Phàm ở trong các thí sinh là không nhỏ, là hạng nhất cuộc thi đầu tiên.

Thực Phù nói.

Sắc mặt Triệu Nhã Trúc nghiêm lại nói:

- Làm như vậy quá lỗ mãng, không phải ta đã dặn dò ngươi rồi à, ngàn vạn lần đừng bại lộ hành tung mà? Ngươi làm như vậy, vạn nhất vì thế mà bại lộ hành tung thì sao?

- Ngươi cứ yên tâm, nếu không nắm chắc tuyệt đối, sao chúng ta lại ra tay? Tên thí sinh đó hiện tại đã bị chúng ta khống chế, sẽ không bán đứng chúng ta.

Thực Phù hừ một tiếng nói:

- Hơn nữa ta từ đầu tới cuối không hề lộ mặt trước mắt thí sinh đó, cho dù thí sinh đều thoát ly sự nắm giữ của chúng ta, nói chuyện này với Chu Phàm, Chu Phàm cũng không thể biết là ta đứng sau lưng.

- Ngươi làm không tồi.

Triệu Nhã Trúc hơi gật đầu.

- Đáng tiếc thí sinh đó cũng không biết Chu Phàm ở nơi nào trong thành, mà thành đó không nhỏ, nếu chờ Chu Phàm trở về thành, vậy ta muốn tìm ra hắn cũng khó.

Thực Phù nhíu mày nói:

- Cho nên ta chỉ có thể tỏa tất cả… Nhân thủ ra, cẩn thận tìm kiếm ven đường, xem có thể phát hiện hành tung của hắn không.

- Vậy ngươi phải nhanh lên mới được.

Trên mặt Triệu Nhã Trúc lộ ra vẻ vội vàng:

- Muộn nhất là ngày kia ta sẽ đề xuất yêu cầu phụ thân.

- Ta biết rồi, ta sẽ tận lực nghĩ biện pháp.

Thực Phù bình tĩnh nói,

- Chuyện ngươi đáp ứng ta cũng đừng có quên.

Chu Phàm rời khỏi, cho dù Thực Phù có Triệu Nhã Trúc hỗ trợ, cũng không thể lưu lại quá lâu, nàng rất nhanh liền biến mất khỏi thuyền.

Thực Phù rời đi, vẻ vội vàng trên mặt Triệu Nhã Trúc rút đi, nàng lẩm bẩm nói:

- Tiểu gia hỏa thông minh, nói ra cũng không chịu để lộ một chút tin tức bên ngoài, nhưng nàng nói một mình nàng muốn tìm Chu Phàm là rất khó, nói cách khác thủ hạ của nàng có thể là một số sinh vật không thuộc về con người, khó có thể tiến vào trong thành…

- Đương nhiên cũng không bài trừ nàng cố ý dẫn lầm đường ta, bất kể là như thế nào, cũng vọng nàng có thể mau chóng tìm được Chu Phàm, đừng để ảnh hưởng tới đại kế của ta.

Chu Phàm mở mắt, phát hiện phát hiện vẫn là một mảng đen xì, bên tai nghe thấy tiếng gió rất nhỏ cùng với tiếng vang quái dị quái quyệt phát ra ở bên ngoài doanh địa truyền đến.

Hiển nhiên là trời vẫn sáng.

Tuy tình huống trời còn chưa sáng đã ra khỏi Khôi Hà Không Gian là rất ít, nhưng cũng không tới mức hiếm thấy.

Chu Phàm nhân lúc trời còn chưa sáng, hắn cũng lười chẳng muốn ngồi dậy, mà là lại nhắm mắt, tiếp tục ngủ.

Hắn sớm đã quen với phương thức đang ngủ tỉnh dậy rồi lại ngủ như vậy, rất nhanh đã thiếp đi.

Khi lại mở mắt, sắc trời đã sáng.

Chu Phàm ngồi dậy, thời tiết hôm nay cũng coi như sáng sủa, mang theo hàn khí độc hữu của mùa đông.

Hắn duỗi lưng, phát hiện Lý Trùng Nương đang dùng cắp mắt như hồ đông chăm chú nhìn, trong mắt mang theo tình ý nhu hòa.

Hắn lập tức có chút ngây ngốc.

Lý Trùng Nương hé miệng cười cười:

- Ngốc tử.

Nụ cười này đẹp không sao tả xiết.

Sau đó nhân lúc Chu Phàm vẫn chưa hồi thần, Trùng Nương đã nhón chân ấn môi hồng lên môi hắn, hắn còn ngửi được hương thơm, vẫn chìm đắm trong nụ hôn này.

Khi Trùng Nương dời môi, Chu Phàm tập trung nhìn lại, hắn phát hiện Trùng Nương biến thành Lý Cửu Nguyệt đang thẹn thùng nhìn hắn.

- Ôi zời.

Chu Phàm bật dậy, trên trán toàn là mồ hôi.

Lúc này hắn mới có phản ứng, thì ra vừa rồi là mơ.

Tim đang đập kịch liệt của hắn mới bình phục lại.

Tất cả mọi người trong doanh địa đều nhìn Chu Phàm.

Chu Phàm cảm giác hơi quẫn bách.

- Chu đại ca, ngươi không sao chứ?

Lý Trùng Nương đi tới, quan tâm nói.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...