Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1330: Chương 1330: Gặp trên đường

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm ra khỏi địa vực Thiên Huyễn Tuyết Sơn, sau đó lại chạm mặt ba người Lý Trùng Nương rồi cùng lên đường, bọn họ chưa đi được bao lâu, đã là tới hoàng hôn.

Hoàng hôn mùa đông nhu hòa lại mang theo ấm áp.

Chu Phàm và Lý Trùng Nương đã từ bên thư viện nhận được tin tức, sau khi thi việt dã kết thúc phải trở lại Cao Tượng Thành, đến lúc đó có lẽ sẽ trực tiếp bắt đầu vòng võ thí tiếp theo.

Có điều từ Thiên Huyễn Tuyết Sơn đến Cao Tượng Thành, bốn ngày là đủ rồi, cho nên bọn họ không cần đi quá nhanh.

Bốn người rất nhanh đã dừng lại nghỉ ngơi trên một hoang địa.

Lưu Tam Hỏa ân cần đi bố trí phù trận, mà Trần Bác Bì thì từ trong giỏ rau lấy ra vải ăn cơm màu lam trải ra, giống như ảo thuật lấy ra đủ loại mỹ thực.

Chu Phàm thấy vậy khóe mắt giật giật, hắn nhìn ra được, giỏ rau đó cũng tương tự như Trữ Vật Chi Thư của hắn, là một khí cụ trữ vật.

Chu Phàm không có gì làm, dứt khoát ngồi khoanh chân xử lý thương thế trên người mình, tứ chi của hắn cũng đều có thương tích rõ ràng, thiên phú quyệt nhân tự lành của hắn cũng không thể khiến thương lập tức khỏi hẳn.

Lý Trùng Nương ở bên cạnh nói chuyện với Chu Phàm, nàng nhìn vét thương của Chu Phàm, nhưng không ra tay giúp Chu Phàm băng bó thương thế, bởi vì như vậy không khỏi quá thân mật.

Sau khi Lưu Tam Hỏa bố trí xong phù trận, bốn người bắt đầu cùng nhau ăn.

Không biết có phải bởi vì Chu Phàm ở đây hay không, Lưu Tam Hỏa và Trần Bác Bì đều rất ít nói, Chu Phàm thỉnh thoảng sẽ nói một số câu đơn giản với Lý Trùng Nương.

Trong lòng hắn có chút bất đắc dĩ, tin tức Lý Trùng Nương phát cho hắn nói sợ trên đường về có nguy hiểm, hi vọng cùng hắn quay về Cao Tượng Thành.

Chu Phàm không thể cự tuyệt, bằng không hắn cũng không nguyện ý đi cùng ba người Lý Trùng Nương, nếu không đồng ý, Lý Trùng Nương ở trên đường mà phát sinh chuyện gì, hắn cũng có lỗi với Lý Cửu Nguyệt.

Nhưng hiện tại nghĩ lại, chắc là Lý Trùng Nương sợ hắn ở trên đường gặp phải nguy hiểm, dẫu sao hai tùy tùng đi theo bên cạnh Lý Trùng Nương thực lực chắc rất mạnh, hoàn toàn không cần hắn lo lắng cho sự an toàn của nàng.

Ăn xong cơm chiều, tịch dương chiếu lên bên còn lại của rặng núi, đêm lạnh đã tràn ngập trong hoang dã.

Nhưng đối với bốn người Chu Phàm mà nói, chút rét lạnh này căn bản không tính là gì.

Trần Bác Bì đang gấp vải, nàng bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía đông, nói:

- Có người tới.

Lưu Tam Hỏa lập tức cảnh giác.

Chu Phàm và Lý Trùng Nương cũng quay đầu nhìn về phía đông.

Phía đông là Thiên Huyễn Tuyết Sơn, từ phương hướng đó có người tới đây, rất có thể là thí sinh cũng trên đường về giống như bọn họ.

Cho dù thi việt dã đã kết thúc, nhưng giữa thí sinh vẫn là quan hệ đối lập, nếu trên đường về xuất hiện hiện tượng thí sinh tập kích thí sinh cũng không phải chuyện kỳ quái gì.

Trong lòng bốn người đều biết rõ điểm này.

Rất nhanh bọn họ lại thấy ba người chạy tới bên bọn họ.

Chỉ có điều khi bọn họ chạy tới cự ly nhìn rõ nhau, ba người đều dừng chân.

Khóe miệng Chu Phàm giật giật, người đến là Hùng Phi Tú và hai tùy tùng của hắn, không ngờ lại gặp phải bọn họ lại ở đây.

Bên kia sắc mặt Hùng Phi Tú tối sầm, trên mặt hai lão giả bên cạnh hắn lộ ra vẻ kiêng kị, một người trong đó thấp giọng nói:

- Tiểu thiếu gia, chúng ta không phải là đối thủ của bọn họ, hay là mau đi thôi.

Hùng Phi Tú đương nhiên cũng muốn đi, nếu hắn biết sẽ là Lý Trùng Nương, đã hận không thể đi vòng qua.

Nhưng bọn họ không đi được, bởi vì Lý Trùng Nương đã vẫy tay với ba người Hùng Phi Tú.

- Tiểu thiếu gia, đừng đi tới, chúng ta rời khỏi thôi, bọn họ không đuổi kịp chúng ta đâu.

Lão giả khuyên nhủ.

Đi, ta có thể đi đâu được, đã lập quỷ thệ rồi… Hùng Phi Tú lườm lão giả một cái, không để ý đến sự khuyên bảo của hai lão giả, kiên trì đi tới.

Hai lão giả ngơ ngác nhìn nhau, chỉ có thể đi theo Hùng Phi Tú.

Chu Phàm nhìn thấy động tác của Lý Trùng Nương và phản ứng của bọn Hùng Phi Tú, mặt lộ vẻ kinh ngạc, trong đây đã xảy ra chuyện gì mà hắn không biết sao?

Đợi đi đến gần, trên mặt Hùng Phi Tú lộ ra nụ cười lấy lòng gượng ép, nói:

- Đại tỷ đầu.

Một tiếng gọi này khiến Chu Phàm ngoài cháy trong sống, hắn thầm nghĩ chẳng lẽ Trùng Nương là tiểu thư của Hùng gia?

Chỉ là rất nhanh hắn nhìn thấy bộ dạng đờ đẫn của hai lão giả đó, lại cảm thấy không giống, dẫu sao hai lão giả này chính là tùy tùng của Hùng gia, không có lý do gì lại không nhận ra đại tiểu thư của Hùng gia?

Lần trước khi Hùng Phi Tú phát quỷ thệ, hai lão giả này đều bị đánh ngất, cho nên cũng không biết chuyện về sau.

Lý Trùng Nương ừ một tiếng hỏi:

- Sao ngươi lại ở đây?

- Ta mới từ bên kia núi tuyết tới, không ngờ lại ở đây đụng phải đại tỷ đầu.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...