Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1329: Chương 1329: Bố Mộng Quan (2)
- Không biết vì sao Thiên Huyễn Tuyết Sơn lại xuất hiện tuyết lở, trên đỉnh núi một mực truyền đến thanh âm sấm sét nổ vang, về sau Thiên Huyễn Tuyết Sơn lại nứt thành hai nửa…
Trọng Điền nói lại tình huống cụ thể.
- Nứt thành hai nửa?
Thanh âm của Lão nhân cũng có chút kinh ngạc:
- Trừ những cái này, ngươi còn biết gì khác không?
- Tạm thời không, hiện tại vẫn đang điều tra.
Trọng Điền nói.
Bên kia trầm mặc một lúc mới nói:
- Được, ta biết rồi, vấn đề này chắc không lớn, chắc không có ảnh hưởng quá xấu đối với Cao Tượng Huyện chỗ ngươi, lưu ý chặt chẽ, nếu có biến hóa lại nói cho ta biết.
- Lão sư, lúc ấy nhưng có không ít thí sinh đang tiến hành thi việt dã ở đó.
Sắc mặt Trọng Điền hơi trầm xuống nói.
- Biến hóa của Thiên Huyễn Tuyết Sơn này ta cũng không dự đoán được.
Thanh âm lại bình tĩnh nói:
- Bằng không ta sẽ đổi chỗ khác cho các ngươi.
Sắc mặt Trọng Điền dịu đi, vừa rồi hắn quả thật có chút hoài nghi lão sư có phải đã biết trước biến hóa của Thiên Huyễn Tuyết Sơn, sau đó mới chọn đề thi việt dã ở Thiên Huyễn Tuyết Sơn hay không?
Nhưng lão sư trước nay sẽ không nói dối những đệ tử như bọn họ, nói không vậy chính là không.
- Lão sư, đỉnh núi rốt cuộc có gì?
Trọng Điền lại sắc mặt nghiêm túc hỏi:
- Xin ngươi nói cho ta biết, cái này có thể liên quan đến an nguy của Cao Tượng Huyện.
- Cái này cũng không tính là bí mật gì, ngươi muốn biết ta nói với ngươi là được, bên trên đích xác có một con quái quyệt không thể biết cấp, quái quyệt đó tên là Bố Mộng Quan, nghe đồn nó có thể nắm giữ ác mộng của tất cả sinh linh, ở trên núi tuyết sẽ gặp phải ác mộng nguy hiểm mà kỳ quái cũng bởi vì sự tồn tại của nó.
- Nghe nói nó phát ra một loại Hãi Mộng Chi Hoàn mà dẫn tới, chỉ cần Bố Mộng Quan không sao, nó sẽ một mực lâm vào trong ngủ say, một hít vào một thở ra đều sẽ phát ra Hãi Mộng Chi Hoàn đặc biệt, nó ở quá lâu thậm chí sẽ ảnh hưởng tới hoàn cảnh chung quanh, xuất hiện biến hóa vô cùng dị thường.
- Năm đó ta từng lên đỉnh núi tuyết, may mắn được gặp nó một lần, cho nên mới biết được việc này, chỉ cần ngươi không trêu chọc nó, nó sẽ không sẽ để ý tới ngươi, nó rất ham ngủ, là một loại quái quyệt không thể biết cấp ít gây thương tổn tới nhân loại chúng ta nhất.
- Hiện tại ngươi hiểu chưa?
Lão nhân chậm rãi nói.
- Bố Mộng Quan….
Trọng Điền trầm mặc một chút, hắn biết không ít quái quyệt không thể biết cấp, nhưng chưa từng nghe qua Bố Mộng Quan,
- Lão sư, vì sao ngươi không nói cho ta biết?
- À, cái này cũng không phải đại sự gì, ta không thể cái gì cũng nói với ngươi phải không? Nếu nó sinh ra uy hiếp đối với Cao Tượng Huyện, ta đã sớm nói với ngươi rồi.
Lão nhân bất đắc dĩ nói:
- Cho dù có thí sinh yêu nghiệt đến có thể lên đỉnh, cũng không bản sự lay tỉnh Bố Mộng Quan.
- Thế có thí sinh lên đỉnh à?
- Không, có một thí sinh lên đến khoảng hai ngàn chín trăm năm mươi trượng đã là hạng nhất, ta sợ xuất hiện nguy hiểm, gọi hắn trở lại.
Trọng Điền nói.
- Hai ngàn chín trăm năm mươi trượng… Vậy đáng tiếc, ngươi không nên gọi hắn về.
Lão nhân lặng lẽ cười một tiếng:
- Bằng không hắn đã có thể nhìn thấy phong thái của Bố Mộng Quan.
- Bộ dạng của Bố Mộng Quan rất đặc sắc, hắn không được thấy chính là một chuyện rất đáng tiếc.
Lão nhân lải nhải.
- Lão sư, bên trên đã không có nguy hiểm, vậy vì sao lúc trước ngươi không cho ta đi lên?
Trọng Điền khó hiểu hỏi.
Nếu không phải lão nhân tiến hành cảnh cáo hắn, bảo hắn đừng trèo lên đỉnh Thiên Huyễn Tuyết Sơn, có lẽ hắn đã sớm biết bên trên có gì.
- Ta chỉ là dọa ngươi một chút thôi, không ngờ ngươi thật sự nhát gan như vậy.
Lão nhân cười nói.
Trọng Điền:
- ….
- Được rồi, được rồi, ta còn phải đọc sách.
Lão nhân bực mình nói:
- Nếu ngươi tìm được sách hay thì mang tới cho ta, lão sư ngươi hiện tại chỉ có thú vui này thôi.
Lão nhân ở bên kia cắt đứt trò chuyện lần này giữa hai người.
- Ta cũng hi vọng lão sư ngươi chỉ có chút thú vui này, đừng cứ luôn nghĩ cách giày vò những đệ tử chúng ta và thí sinh đại khảo lớp chữ Giáp…
Trọng Điền cười khổ một tiếng.
Hắn không hỏi vì sao lớp chữ Giáp lại ra đề mục như vậy, bởi vì có hỏi cũng vô dụng, sư huynh đệ khác sớm đã hỏi rồi, nhưng lão sư đều hàm hồ cho qua, có lẽ Đại sư huynh biết, nhưng không biết vì sao, đại sư huynh trước nay không bao giờ giấu giếm bọn họ chuyện gì lại cũng ấp úng, không chịu nói ra.
Đối với điều này, trong lòng tất cả đệ tử, bao gồm cả Trọng Điền đều rất hồ đồ, nhưng lão sư chung quy vẫn là lão sư, không chịu nói vậy bọn họ cũng không thể hỏi nhiều, về phần tiểu Hồng đại sư huynh, một mực chiếu cố bọn họ, huynh trưởng như cha, cũng khó hỏi.
Trọng Điền thở dài, đồ đệ như bọn họ, trong lòng đều cảm thấy rất bất an.
…