Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1328: Chương 1328: Bố Mộng Qua
Nhất hiểm địa Thiên Huyễn Tuyết Sơn của Cao Tượng Huyện xuất hiện biến hóa như vậy, có thể chính là một loại dấu hiệu.
Có phải đại kiếp đã bắt đầu không?
Trương Lý lão thái gia không chỉ là hỏi Trọng Điền, cũng hỏi cả Viên Hải.
Hai người một người đến từ Đại Phật Tự, một người đến từ thư viện, nếu đại kiếp thật sự bắt đầu, bọn họ khẳng định sẽ biết sớm hơn Trương Lý lão thái gia.
- A di đà Phật, nếu bắt đầu, người bên trên không thể không nói gì, đại kiếp cũng sẽ không tới đơn giản như vậy.
Viên Hải lắc đầu phủ định.
- Không phải đâu.
Trọng Điền nói.
Trương Lý lão thái gia thở phào, hắn biết Viên Hải và Trọng Điền sẽ không lừa gạt hắn trên loại chuyện này, chỉ cần không phải đại kiếp tới, tất cả đều dễ nói, hắn nhìn hai người nói:
- Thi việt dã đã kết thúc, dựa theo an bài của bên trên, bốn ngày sau, chờ tất cả thí sinh chưa bị đào thải trở về, vậy có thể công bố mục thứ hai của võ thí.
- Vất vả rồi, bốn ngày sau chúng ta gặp lại.
Trọng Điền nói.
…
Chu Phàm chạy ra khỏi khu vực Thiên Huyễn Tuyết Sơn mới dừng bước, quay đầu nhìn về phía Thiên Huyễn Tuyết Sơn đã tách thành hai nửa, khóe miệng của hắn không nhịn được lại giật giật, sau khi núi tuyết tách thành hai nửa, bên trên không còn truyền đến bất kỳ động tĩnh gì nữa.
Hắn biết, tất cả những điều này đều không thoát được liên quan với Quỷ Táng Quan trèo lên đỉnh núi.
Truyền thuyết trên núi tuyết có một con quái quyệt không thể biết cấp, mà theo Triệu cô nương nói, quái quyệt có thể phát ra Hãi Mộng Chi Hoàn đều rất cường đại, cho dù không phải quái quyệt không thể biết cấp, cũng không kém là bao, tất cả những điều này đều cho thấy Thiên Huyễn Tuyết Sơn quả thật tồn tại một quái quyệt không kém gì không thể biết cấp.
Nhưng Quỷ Táng Quan cũng không biết xuất phát từ mục đích gì, sau khi ta quyết định xuống núi, lại đi lên núi, dường như đã phát sinh va chạm kịch liệt với quái quyệt ở đỉnh núi…
Chu Phàm hơi nhướng mày nghĩ.
Hiện tại hắn chỉ hi vọng tất cả những điều này đều không liên quan gì tới hắn.
Chu Phàm thở dài, hắn lại tiến về phía trước, lúc này Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác phát đến tin tức hỏi hắn có bình an không, Chu Phàm đều trả đánh bọn họ.
Nhiều ngày như vậy trôi qua, Cổ Ngạn và Hoàng Bất Giác đều đã bình yên về tới Cao Tượng Thành, sau khi bọn họ biết được Thiên Huyễn Tuyết Sơn có tuyết lở, đều phát tới tin tức thăm hỏi.
Sau khi Chu Phàm trả lời hai người Cổ Ngạn xong, hắn lại nhận được tin tức Lý Trùng Nương phát đến, hắn nhìn chữ hiện ra trên Tiêu Tức Phù, nhíu mày một chút, vẫn đánh lại.
Thu hồi Tiêu Tức Phù, hắn phân biệt phương hướng một chút, chạy về phía trước, không lâu sau, hắn liền thấy ba người Lý Trùng Nương.
- Chu đại ca.
Lý Trùng Nương thấy Chu Phàm, giơ tay lên, trên mặt lộ ra nụ cười ngọt ngào.
Chu Phàm bước về phía ba người Lý Trùng Nương, bởi vì thi việt dã đã kết thúc, Lý Trùng Nương hẹn hắn cùng nhau quay về Cao Tượng Thành.
…
Theo Viên Hải và Trương Lý lão thái gia rời khỏi, Trọng Điền đẩy ra cửa sổ gỗ, để mặc tịch dương từ ngoài cửa sổ chiếu vào bàn gỗ.
Hắn nhìn thư viện bị tịch dương chiếu rọi ngoài cửa sổ, sắc mặt bình tĩnh nhìn một lúc mới gõ mặt bàn ba cái, nhìn thì là gõ tùy ý, lại cố ý gõ vào một chỗ trên mặt bàn.
Phù trận bị kích hoạt, tịch dương vẫn có thể chiếu vào, nhưng thanh âm lại không lọt ra được, thanh âm bên ngoài cũng không truyền vào được.
Trọng Điền cầm lấy ngọc bội bên hông, chăm chú nhìn ngọc bội, nhẹ nhàng điểm vào phù văn ở giữa ngọc bội, ngọc bội bị kích hoạt, tỏa quang mang.
Hắn kiên nhẫn đợi một lúc, trong ngọc bội truyền ra một thanh âm không kiên nhẫn:
- Canh Điền, có việc gì thì nói đi, ngươi quấy rầy ta đọc sách rồi, ài, gần đây lão sư cảm thấy học vấn đã không theo kịp, phải đọc sách nhiều mới được.
Khóe miệng Trọng Điền giật giật, hắn biết lão sư là nói sách gì, liền khuyên giải:
- Lão sư, ta sợ ngươi cứ đọc sách như vậy thân thể sẽ không chịu được.
- Ngươi bơn bớt thôi, thân thể ta rất tốt, chỉ là cứ xem đi xem lại, không có ý nghĩa gì, ngươi ở đâu có được hóa sưu tầm mới không, mượn về một quyển cho ta xuống đi! Đừng giấu riêng, vui một mình không bằng cùng vui đâu.
Bên kia truyền đến tiếng cười có chút đáng khinh.
- Không, ngươi cũng biết ta chưa bao giờ đọc sách đó.
Trọng Điền lắc đầu nói.
- Ngươi khẳng định không phải nam nhân.
Lão nhân đốp chát lại một câu.
Mặt Trọng Điền tối sầm lại,
- Ta lớn tuổi rồi, hiện tại không đọc, thế được chưa.
- Vậy đúng là đáng thương, trẻ như vậy đã hỏng rồi.
Lão nhân lại nói.
Trọng Điền cười khổ, hắn biết cứ tiếp tục nói như vậy, khẳng định sẽ bị lão sư nhà mình dẫn đi cho hắn không biết nên hỏi gì, hắn chỉ có thể sắc mặt nghiêm trang nói:
- Lão sư, Thiên Huyễn Tuyết Sơn xảy ra vấn đề rồi.
- Xảy ra vấn đề gì?
Bên kia dừng một chút mới truyền ra thanh âm bình tĩnh hỏi.