Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1327: Chương 1327: Hai nửa (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 10 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Giờ thì không cần hỏi nữa, Lý Trùng Nương từ trong phù đại lấy ra một đạo Tiêu Tức Phù, bắt đầu thử liên hệ với Chu Phàm, chỉ là bên kia trong nhất thời không truyền đến đáp lại.

Điều này khiến Lý Trùng Nương nhíu mày.

- Thiếu chủ, chúng ta rời khỏi nơi này đã, nguy hiểm quá.

Trần Bác Bì nhìn tiếng nổ không ngừng từ trên núi cao truyền đến, hít sâu một hơi, nói.

Lý Trùng Nương trầm mặc nhìn núi tuyết, chau mày lo lắng, bỗng nhiên Tiêu Tức Phù trong tay nàng tỏa ra ánh sáng vàng.

Tuyết lở trôi qua, Chu Phàm từ trong tuyết dày chui ra, hắn vẩy bông tuyết trên người, cất song đao vào vỏ, lại từ trên mặt tuyết nhặt bọc hành lý ra, sau đó mới không nhịn được ho ra một búng máu.

Ngụm máu này vừa phun ra, Chu Phàm chỉ cảm thấy cỗ khí khó chịu đọng lại trong tim phổi mất hết, tứ chi của hắn truyền đến đau đớn, bởi vì cỗ lực trùng kích to lớn vừa rồi, tứ chi phải thừa nhận hơn nửa.

Trong nháy mắt đó, hắn chỉ có thể tận lực đánh tan lực trùng kích của sóng tuyết.

Sau khi bị băng tuyết vùi lấp, ý thức của hắn vẫn tỉnh táo, khí tức của võ giả dài lâu, bế khí một đoạn thời gian căn bản không tính là gì, hắn kiên nhẫn đợi một lúc, xác nhận tuyết lở đã qua, mới ra sức phá tuyết chui ra.

Không thể tránh được tuyết lở, trong lòng Chu Phàm có chút buồn bực, nhưng hắn ngẩng đầu nhìn trên núi vẫn không ngừng nổ vang, lại cảm thấy may mắn vì mình đã xuống đến độ cao này, bằng không bị chiến đấu khủng bố trên núi vạ lây, nói không chừng vĩnh viễn không xuống được.

Chu Phàm vươn tay thò vào phù đại, chuẩn bị lấy ra một bình đan dược trị liệu ngoại thương ăn vào, mới phát hiện phù đại có phù lục phát ra ánh sáng vàng, vội vàng lấy ra, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc, là Tiêu Tức Phù của hắn.

Chu Phàm lấy ra Tiêu Tức Phù nhìn một cái, mới phát hiện là Lý Trùng Nương đang hỏi tình huống của hắn.

Lúc này vẫn không quên quan tâm ta, nhưng nếu nàng bởi vì ta là bằng hữu của Cửu Nguyệt mà quan tâm ta, vậy cũng không có gì kỳ quái… Chu Phàm không nghĩ nữa, mà là thông qua Tiêu Tức Phù phát ra một bình an bình an cho Lý Trùng Nương.

Chu Phàm làm xong việc này, lại xử lý thương thế một chút, mới vội vàng bỏ chạy xuống dưới núi.

Có lẽ là bởi vì do tuyết lở trùng kích, khi hắn xuống núi không gặp bất kỳ quái quyệt nào tập kích, chỉ thời gian rất ngắn đã đi xuống núi.

Chu Phàm đứng ở chân núi, nhìn rừng cây băng đã biến mất, ánh vào trong mắt đều là tuyết trắng xoá, uy lực của trận tuyết lở đó không khỏi quá khủng bố.

Chỉ là hắn còn chưa kịp cảm khái.

Trên núi tuyết lại truyền đến một tiếng nổ, tiếng nổ này lớn hơn tất cả thanh âm lúc trước, thanh âm khuếch tán ra xa xa, truyền ra khỏi Thiên Huyễn Tuyết Sơn, vang vọng ở các hương phụ cận.

Chu Phàm không quay đầu quan vọng, hắn sử dụng thân pháp thuấn di bay ra ngoài trăm trượng, mới dám quay đầu lại nhìn, vừa nhìn một cái khiến mắt hắn co rút lại.

Thiên Huyễn Tuyết Sơn gãy thành hai nửa từ giữa, ở giữa xuất hiện một hẻm núi đặc biệt có thể dung nạp cho một người đi qua.

Quỷ Táng Quan rốt cuộc đang làm gì ở trên núi, cũng không biết nó hiện tại thế nào rồi… Chu Phàm không dám nghĩ nhiều, mà là thi triển thân pháp thuấn di chạy gấp ra bên ngoài.

Bởi vì không ai dám khẳng định, nơi này còn có thể phát sinh biến hóa nguy hiểm gì không.

Võ giả sống sót trong Núi tuyết, cũng làm ra lựa chọn tương tự với Chu Phàm, bỏ chạy ra ngoài núi tuyết.

- Tình huống thế nào rồi?

Sắc mặt Trương Lý lão thái gia bình tĩnh hỏi, hắn vừa xác nhận Trương Lý Tiểu Hồ không sao, nhưng thí sinh khác thì hắn không biết thế nào, cho nên mới hỏi như vậy.

- Trước mắt biết được, chết năm thí sinh, tình huống khác thì chưa rõ.

Một giáo tập trả lời.

Chết năm thí sinh, vẫn là thông qua phù lục đặc thù Huyền Quang Ngọc Phù này mà giám sát được.

Cũng khi tuyết lở bạo phát, thi việt dã đã kết thúc, lúc ấy rất nhiều thí sinh đều xuống núi, cho dù chưa xuống hẳn, cũng ở nửa đoạn dưới của núi tuyết, cho dù tuyết lở bạo phát đột nhiên, nhưng không tạo thành thương vong lớn.

Ba người Trọng Điền lại xác nhận, top 12 của thi việt dã lần này đều bình an vô sự.

Ngay khi bọn họ đang thở phào, thí sinh phía trước lại truyền đến một tin tức khiến tâm thần bọn họ căng thẳng: Thiên Huyễn Tuyết Sơn tách thành hai nửa rồi.

Trọng Điền hít một hơi thật sâu, hắn cũng không biết Thiên Huyễn Tuyết Sơn đã xảy ra chuyện gì, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại nói:

- Bảo Nghi Loan Ti phái ra tiểu đội điều tra vì sao núi tuyết lại phát sinh biến hóa như vậy, bảo các hương ở gần Thiên Huyễn Tuyết Sơn bảo trì cảnh giác, vừa có tình huống thì mau chóng báo cáo.

Đỉnh Thiên Huyễn Tuyết Sơn khẳng định đã phát sinh biến hóa đặc thù, một khi không tốt, có thể sẽ có tai hoạ hàng lâm các hương lý của Cao Tượng Huyện, cho nên bọn họ không thể không cẩn thận đề phòng.

Rất nhanh có người bước nhanh rời khỏi, đi thông tri cho Cao Tượng Huyện Nghi Loan Ti.

Sắc mặt Trương Lý lão thái gia và Viên Hải trầm trọng, nếu Cao Tượng Huyện xuất hiện vấn đề gì, bọn họ cũng khó tránh khỏi sẽ bị liên lụy.

Ba người bảo các giáo tập xử lý công việc về sau của thi việt dã, rất nhanh bọn họ liền vội vã rời khỏi nơi này, về tới một phòng khách u tĩnh của thư viện.

Khi trong phòng chỉ còn lại ba người, con mắt híp lại của Trương Lý lão thái gia mở ra nhìn về phía Trọng Điền hỏi:

- Có phải đại kiếp bắt đầu rồi không?

Khi hắn nói những lời này, tim khó tránh khỏi đập mạnh hơn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...