Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1326: Chương 1326: Hai nửa
Đặc biệt đây còn là Thiên Huyễn Tuyết Sơn nguy hiểm không chỗ nào không có, luôn sẽ có một số quái quyệt đặc thù có thể hoạt động dưới tuyết, đến lúc đó rất có thể sẽ bị những quái quyệt đó săn bắn.
Không cho phép bọn họ được nghĩ nhiều, ba người không chút do dự chạy như điên xuống dưới núi, trong mắt Lý Trùng Nương hiện lên một tia lo lắng.
…
Khi tuyết lở thổi quét đến, Chu Phàm vẫn đang ở giữa hai ngàn bảy trăm trượng và sáu trăm trượng, có thể nói là một người ở sau cùng trong rất nhiều thí sinh.
Tốc độ tuyết lở không thua tốc độ di chuyển của thân pháp cấp ảo ảnh.
Phía trước hắn có không ít quái quyệt đang chạy trốn, điều này cũng làm cản trở tốc độ của hắn rất nhiều, thậm chí không thể thi triển thân pháp cấp thuấn di.
Chu Phàm cắn răng, hắn đang ở vào khu vực hàn khí quỷ dị xâm nhiễm, thân thể bọc trong chân khí rất dày, hắn bắt đầu hai chân dùng sức giậm mạnh, nhảy lên cao, lao xuống dưới núi.
Phóng qua vô số quái quyệt, rơi xuống đất rồi lại nhảy lên.
Tốc độ như vậy lập tức nhanh hơn vô số lần, nhưng làm như vậy cũng sẽ có nguy hiểm, đó chính là một khi vô ý có lẽ sẽ nhảy vào trong Thiên Huyễn Sơn Hác.
Nhưng Chu Phàm đã sớm có chuẩn bị, hắn lờ mờ nhớ rõ của vị trí Thiên Huyễn Sơn Hác trên lộ tuyến khi lên núi.
Đến gần Thiên Huyễn Sơn Hác, hắn sẽ không nhảy nữa, mà là chạy theo quái quyệt, sau đó ra khỏi khe núi sẽ lại chọn dùng phương pháp nhảy để bỏ chạy.
Chu Phàm giống như một tảng đá không ngừng bay lên rồi lại nện xuống, nhảy chạy như điên thế này là khảo nghiệm cực lớn đối với thân thể, có đôi khi còn có thể đập trúng quái quyệt, nhưng Chu Phàm ngay cả hứng thú một đao kết liễu quái quyệt cũng không có, hắn bỏ chạy xuống dưới núi như điên.
Cho dù tốc độ như vậy đã tính là rất nhanh, nhưng tuyết lở khi Chu Phàm cách chân núi một ngàn trượng đã tới sát Chu Phàm.
Vùi lấp những quái quyệt ở phía sau Chu Phàm.
Chu Phàm nhìn phía trước vẫn còn không ít quái quyệt chặn đường, trước mắt đều là vách tuyết dốc đứng, ngay cả chỗ để tránh né cũng không có, hắn lại không thể thi triển thân pháp cấp thuấn di, bằng không hắn khẳng định sẽ va vào người quái quyệt, làm như vậy không chỉ tốc độ không thể đẩy nhanh hơn, còn có thể làm chậm tốc độ của hắn.
Dưới tình huống như vậy, Chu Phàm tay cầm song đao đột nhiên xoay người, đối mặt với tuyết lớn ầm ầm đổ xuống.
Tuyết rơi như cuồng long rít gào.
Chu Phàm lộ ra vẻ nhỏ bé hét lớn một tiếng, lúc ranh giới tuyết ập tới, hai chân hắn đột nhiên lún xuống, găm trên đá núi, song đao bổ ra.
Song đao một lớn một nhỏ bổ vào trong sóng tuyết sụp đổ hình thành, nhưng sóng tuyết vẫn trùng kích lên trên người Chu Phàm.
Sóng tuyết nhanh chóng bao phủ hắn, từng tầng tuyết đổ xuống, khiến cho tuyết trên mặt đất càng lúc càng dầy.
Tuyết vẫn đang không ngừng đổ, đến chân núi vẫn chưa dừng lại, bẻ gãy vùi lấp cây cối trong rừng cây băng quanh chân núi, không nhìn thấy bộ dạng cụ thể của rừng cây băng nữa, đã thành một mảng trắng xoá.
Từng tầng tuyết từ trên núi lăn xuống, càng lăn càng xa, càng tích càng dày.
Trên mặt tuyết, một quang quyển màu vàng từ trong mặt tuyết vỡ ra, quang quyển màu vàng tản ra, chính là ba người Lý Trùng Nương.
Quang quyển thu vào trong giỏ rau của Trần Bác Bì.
Ba người ngửa đầu nhìn lên trên núi.
Trời cao của Núi tuyết vẫn truyền đến tiếng nổ ầm ầm, giống như có thần nhân đang gõ trời.
Trên mặt Trần Bác Bì lộ ra vẻ ngưng trọng:
- Bên trên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nàng không biết, Lý Trùng Nương và Lưu Tam Hỏa tất nhiên cũng không biết.
- Lão Lưu, liên hệ với bên ngoài, xem thi việt dã đã kết thúc chưa?
Lý Trùng Nương mở miệng nói.
- Thiếu chủ, nếu chưa kết thúc, vậy chúng ta sẽ xúc phạm quy củ sát hạch, cũng bị đào thải.
Lưu Tam Hỏa do dự một chút nói.
Thi việt dã quy định trước khi chưa xác nhận kết thúc, nếu liên hệ với ngoại giới, cũng sẽ bị đào thải.
- Cái này vốn không quan trọng, hỏi đi.
Lý Trùng Nương lắc đầu nói.
Lưu Tam Hỏa không nói nữa, khi hắn từ trong phù đại lấy ra Truyền Âm Phù chuẩn bị liên hệ với ngoại giới, Huyền Quang Ngọc Phù Lý Trùng Nương đeo bên hông tỏa ra thanh quang, thanh âm của Trọng Điền từ trong ngọc phù truyền ra:
- Thi việt dã đã kết thúc, núi tuyết có tình huống dị thường, các thí sinh hãy rời xa núi tuyết.
Huyền Quang Ngọc Phù trở nên ảm đạm.