Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1325: Chương 1325: Núi tuyết dị biế
Bọn họ cũng không phải đồ ngốc, hiểu được ở đỉnh núi tuyết khẳng định xảy ra dị biến gì đó, đối với bọn họ mà nói tuyệt đối không phải chuyện tốt.
Chỉ có Chu Phàm lờ mờ biết một chút nội tình, hắn nghe từng tiếng vang giống như sấm sét đó, càng chạy nhanh hơn.
Sau đó hắn nhìn thấy chung quanh núi tuyết không ngừng có quái quyệt từ trong gió tuyết chạy trốn chung quanh, những quái quyệt này thậm chí còn không công kích Chu Phàm.
Trong lòng Chu Phàm giật thót, hắn lại chạy nhanh hơn, nhưng Ác Huyễn thỉnh thoảng ập tới, bức cho hắn thỉnh thoảng lại phải dừng bước, đối kháng với Ác Huyễn.
Hắn dừng lại, luôn sẽ có một số quái quyệt ý đồ cắn nuốt hắn.
Nhưng theo Chu Phàm xuống núi, Ác Huyễn cũng yếu đi, ba bốn châm có thể đối phó Ác Huyễn, ba bốn châm đối với hắn mà nói là sẽ cảm thấy đau, nhưng không ảnh hưởng tới động tác của hắn, những quái quyệt đó đều bị hắn vung Đức Tự Đao chém chết.
Một bộ phận quái quyệt đào vong vẫn không quên nổi tâm tư thấy vậy cũng không dám trêu chọc nhân loại đáng sợ này nữa.
Thiên Huyễn Tuyết Sơn đã loạn thành một đống, bất kể là người hay là quái quyệt đều đang bỏ chạy xuống dưới núi.
Ba hắc ảnh cự thú ở đỉnh núi tuyết đang đánh với một đám quái quyệt trên đỉnh núi tuyết, thỉnh thoảng lại có máu các màu bắn ra.
Thú đen sáu chân đứng lại, không đi tới nữa.
Hai tiểu hài bóng xám theo nữ nhân bóng xám từ trên xe trượt tuyết đi xuống.
Ba bóng xám không nhìn ba con quái quyệt đang chém giết với hắc ảnh cự thú, mà là cất bước về phía cự tọa băng tuyết.
Theo tới gần cự tọa băng tuyết, trên người bóng xám cũng có biến hóa, thân thể của chúng có thêm từng vòng hắc tuyến vặn vẹo.
Từng vòng hắc tuyến vặn vẹo xuất hiện, những quái quyệt cường đại trên đỉnh núi tuyết có mắt hoặc không có mắt đều hơi run run, chúng đã cảm thấy uy áp khủng bố cường đại.
Khiến cho chúng thối lui sang một bên, cho đến khi rời khỏi phạm vi nhất định, mới lại chém giết với ba hắc ảnh cự thú.
Quái quyệt ngủ say trên cự tọa mở con mắt duy nhất ra, sâu trong đồng tử sáng đỏ có dây nhỏ cong queo dày đặc đang lượn vòng, nó lạnh lùng nhìn nữ nhân bóng xám và hai tiểu hài bóng xám đang bước về phía nó.
Nó cảm nhận được khiêu khích và uy hiếp, ống màu máu nhiều không đếm được giống như con nhím vươn ra.
Một tiếng vang từ đỉnh núi truyền ra.
Tiếng vang nặng nề này khiến Chu Phàm vừa chạy ra lĩnh vực bao phủ của Ác Huyễn quay đầu nhìn.
Đỉnh núi bốc lên mây hình nấm màu đỏ, mây bốc lên lại rơi xuống, đây căn bản không phải mây, mà là cảnh tượng đặc biệt tuyết đọng trên núi bốc lên rơi xuống tạo thành.
Tuyết đọng không ngừng rơi, giống như sóng to từ trên cao vỗ xuống, tuyết màu đỏ và màu trắng cấp tốc rơi xuống, lúc này giống như trời sập vậy.
Tuyết lở… Sau khi các võ giả trên núi ý thức được điều này, vô cùng hoảng sợ, bọn họ liều mạng chạy như điên xuống dưới núi, gặp phải Thiên Huyễn Sơn Hác cũng không chút do dự nhảy qua.
May mà quái quyệt ẩn núp ở Thiên Huyễn Sơn Hác dường như cũng đang đào vong, Thiên Huyễn Sơn Hác đối với bọn họ mà nói đã không còn nguy hiểm.
Triều dâng tuyết lở giống như sắp cắn nuốt toàn bộ thế giới.
…
- Thế này là sao?
Trọng Điền kinh ngạc nhìn tuyết lớn đổ xuống trên hình ảnh.
Hắn không ngờ sau khi thi việt dã kết thúc, Thiên Huyễn Tuyết Sơn còn xuất hiện tuyết lớn hiếm thấy.
Thiên Huyễn Tuyết Sơn là đệ nhất hiểm địa của Cao Tượng Huyện, nhưng chưa từng xuất hiện tuyết lở, càng đừng nói là tuyết lớn khủng bố như vậy.
Không chỉ là Trọng Điền, tất cả mọi người đều kinh sợ.
- Còn bao nhiêu thí sinh đang ở trên núi tuyết?
Trương Lý lão thái gia trầm giọng hỏi.
- Không nhiều lắm, cũng chỉ có mấy chục thí sinh và tùy tùng của bọn họ chưa từ trên núi xuống, nhưng…
Một giáo tập nói tới đây tạm dừng một chút.
- Nhưng ở lại trên núi cuối cùng đều là thiên tài trong các thí sinh đúng không?
Sắc mặt Trọng Điền hơi trầm xuống nói.
Top 12 trèo lên hai ngàn bảy trăm trượng hiển nhiên vẫn đang ở trên núi, cho dù là Lý Trùng Nương xuống sớm, cũng chỉ đi đến giữa sườn núi.
Nhưng biết thì sao, tuyết lở tới quá nhanh, bọn họ đều chỉ có thể trơ mắt nhìn.
…
Lý Trùng Nương và hai người Lưu Tam Hỏa đứng giữa sườn núi nhìn tuyết cuồng trút xuống, tuyết giống như một con mãnh thú chạy theo cắn người.
- Tiểu thư, chúng ta đi mau.
Sắc mặt Trần Bác Bì nghiêm lại, bản thân tuyết không có bất kỳ lực sát thương nào, nhưng nếu như bị sóng tuyết to lớn từ trên đổ xuống dưới đập trúng…
Phải biết rằng đây chính là tuyết từ độ cao ba ngàn trượng rơi xuống, tốc độ cao lại nhanh như vậy, lực lượng sinh ra là không cần nghĩ cũng biết, cho dù là thân thể võ giả cũng khó có thể thừa nhận được lực trùng kích bực này, cho dù may mắn sống sót dưới lực trùng kích cũng sẽ lập tức bị vùi lấp, một khi không thể thoát vây, đối với võ giả mà nói tuyệt đối là chuyện trí mạng.