Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1323: Chương 1323: Đỉnh núi
Bọn họ mới đầu có thể nhìn thấy Chu Phàm đâm vào sáu cây châm dài, sau đó nhìn thấy mặt Chu Phàm thống khổ tới dữ tợn vặn vẹo, trán túa ra mồ hôi trở nên như hạt đậu, điều này khiến tất cả mọi người lộ ra một tia ngỡ ngàng.
- Hắn đang làm cái gì vậy?
- Hắn dường như rất thống khổ.
- Là vì Ác Huyễn xâm nhiễm mà dẫn tới sao?
Các Giáo tập thì thầm to nhỏ.
Trong mắt Trọng Điền lộ vẻ ngạc nhiên, hắn trầm giọng nói:
- Đây là một môn bí pháp kích thích thống khổ để chống đỡ Ác Huyễn, ta hình như đã đọc được ghi chép tương tự ở đâu đó.
- Dùng đau chế huyễn à?
Trương Lý lão thái gia thấp giọng lẩm bẩm, hắn cũng nhìn ra được, Chu Phàm đang chịu đựng thống khổ người thường khó có thể chịu được.
Viên Hải trầm mặc, hắn nhớ tới một số rất ít khổ hạnh tăng của Đại Phật Tự, cho dù là những tăng nhân kiên trì khổ hạnh đó cũng chưa chắc đã bằng Chu Phàm này.
Thân thể của Chu Phàm lảo đảo sắp ngã.
Tất cả mọi người trầm mặc nhìn, bọn họ cũng không biết Chu Phàm liệu có thể chống đỡ được không.
Mí mắt Chu Phàm nặng nề tới không mở ra được, hắn nhìn bướu thịt to lớn đó biến mất, bướu thịt nhỏ phủ kín trên người cũng bắt đầu tiêu tán, hắn ngay cả mở miệng nói chuyện cũng không làm được, chỉ có thể thầm gọi Tiểu Quyển một tiếng ở trong lòng.
Tóc của Chu Phàm dài ra, lần lượt rút chín cây châm xuống.
Châm dài bị rút ra, cảm giác đau đớn đó biến mất giống như thủy triều rút, qua một hồi lâu, Chu Phàm mới thở hổn hển, trong mắt hắn vẫn mang theo vẻ sợ hãi, loại thống khổ nhân hồn bị xoắn thành một sợi dây thừng này thật sự quá đáng sợ.
Loại thống khổ này khiến hắn hiện tại nhớ lại cũng sợ vỡ cả tim mật.
…
- Hắn vượt qua rồi.
Có một giáo tập ngây ra một thoáng nói.
Cho dù giáo tập này không nói, đây cũng là sự thực mà tất cả người trước Huyền Quang Ngọc Bích đều có thể nhìn thấy.
Hiện tại hai thí sinh đều dừng chân không tiến, khiến cho bọn Trọng Điền đều trầm mặc đứng nhìn, bọn họ đều muốn biết hai người này sẽ lựa chọn thế nào?
Tiếp tục đi tới hay là từ bỏ xuống núi?
…
Chu Phàm trầm mặc nhìn đỉnh núi chỉ còn cách năm mươi trượng, vẻ sợ hãi trong mắt hắn rút đi, biến thành bình tĩnh lại, hắn thầm nghĩ:
- Châm thứ chín quả thật rất thống khổ, nhưng ta vẫn còn Long Thần Huyết, có Hồi Thiên Miên, ta vẫn có thể tiếp tục tiến về phía trước.
Chu Phàm nhấc chân leo lên.
Người trước Huyền Quang Ngọc Bích thấy Chu Phàm lại tiếp tục leo lên, trong mắt không ít người đều lộ ra vẻ ngạc nhiên, bọn họ vừa rồi đã nhìn thấy, Chu Phàm rõ ràng phải thừa nhận thống khổ cực lớn, hiện tại không ngờ vẫn dám tiếp tục trèo lên trên sao?
Hình ảnh đến đây thì dừng, quay lại mô thức lúc trước, có thể thấy điểm sáng đại biểu cho Nhất Hành vẫn đang dừng chân không tiến.
Hiển nhiên Nhất Hành chưa quyết định có tiếp tục đi nữa hay không?
Nhưng cho dù là đứng tại chỗ, cũng sẽ bị Ác Huyễn xâm nhiễm, điều này đối với hắn mà nói không phải chuyện tốt.
Ánh mắt Viên Hải nghiêm lại, hắn lo lắng Nhất Hành sẽ tiếp tục đi tới.
Có điều rất nhanh hắn phát hiện lo lắng của mình là dư thừa.
Bởi vì điểm sáng của Nhất Hành đã bắt đầu đi xuống phía dưới.
- A di đà Phật, thiện tai thiện tai.
Viên Hải thở phào mỉm cười nói.
Theo Viên Hải, thành tích này đã đủ rồi, tiếp tục đi tới ngược lại sẽ có nguy hiểm vẫn lạc, không cần thiết phải tranh nhất thời.
…
Nhất Hành xuống núi, hắn không quay đầu nhìn đỉnh núi, hai mắt bình tĩnh, không có không cam tâm, bởi vì hắn hiểu mình đã đến cực hạn, không cam tâm cũng vô dụng.
Mặt hắn lộ vẻ kiên nghị, hắn biết lần này mình lại thua rồi, bởi vì ở phía trước hắn chắc vẫn còn có người.
Người đó sẽ là ai?
Hiện tại hắn không biết, nhưng rồi sẽ biết.
Thua đối với hắn mà nói, luôn là chuyện khó chịu nhất.
…
Trong nháy mắt Nhất Hành từ bỏ, Trọng Điền lấy ra một viên Huyền Quang Ngọc Phù, hắn búng tay mấy lần, Huyền Quang Ngọc Phù rất nhanh liền sáng lên, bên trong hiện ra tên của Chu Phàm, hắn cười cười nói:
- Chu Phàm, có thể nghe thấy không?
Chu Phàm ở trên núi tuyết vẫn chưa đi lên được ba trượng, Huyền Quang Ngọc Phù của hắn đã phát ra thanh quang, sau đó truyền ra một thanh âm có chút quen thuộc, Chu Phàm dừng chân nói:
- Có thể, xin hỏi ngươi là?
Hắn biết người có thể thông qua Huyền Quang Ngọc Phù liên hệ với hắn chỉ có thư viện phụ trách đại khảo lớp chữ Giáp.
- Ta là Trọng Điền, ngươi đã là hạng nhất của lần thi việt dã này, hiện tại ngươi có thể tiếp tục tiến lên trên, cũng có thể lựa chọn lập tức xuống núi.
Trọng Điền chậm rãi nói.
Trương Lý lão thái gia và Viên Hải ở Bên cạnh hắn đều không lên tiếng, bởi vì Trọng Điền làm như vậy vốn chính là quy trình bình thường của thi việt dã.
Chu Phàm là hạng nhất thì có thể thông tri cho hắn, không để hắn tiếp tục mạo hiểm.
Ta đứng nhất? Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ vui mừng, hắn lại nhìn đỉnh núi đó, tiếp tục đi nữa? Sau đó đứng trên đỉnh núi cảm khái nhìn núi nhỏ xung quanh?