Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1322: Chương 1322: Phật Diễm

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nhưng Nhất Hành vẫn đứng sừng sững trên vách núi.

Trên khuôn mặt mập mạp của Viên Hải lộ ra vẻ ngưng trọng:

- Nhất Hành…

Trương Lý lão thái gia và Trọng Điền đều trầm mặc không nói gì, cho dù bọn họ thuộc thế lực khác nhau, nhưng cũng sẽ không xấu xa đến mức hi vọng thiên tài như Nhất Hành lại chết trên Thiên Huyễn Tuyết Sơn.

Nhưng tất cả mọi người đều nhìn ra tình huống của Nhất Hành rất không ổn.

Nhất Hành đang chiến đấu với Ác Huyễn.

Chỗ nguy hiểm của Ác Huyễn là khi hoàn toàn bị xâm nhiễm, Ác Huyễn sẽ từ ảo tưởng biến thành thực tại triệt để giết chết sinh linh bị xâm nhiễm.

Đúng lúc này, kim quang vốn duy trì xung quanh thân thể Nhất Hành đột nhiên co rút vào trong.

Trương Lý lão thái gia và Trọng Điền cùng các giáo tập đều lộ ra vẻ cả kinh, chẳng lẽ Nhất Hành không kiên trì được sao?

Viên Hải lại biến sắc, chỉ là Thiên Huyễn Tuyết Sơn quá xa, cũng quá cao, hắn không thể ảnh hưởng được tới đó, chỉ có thể trơ mắt nhìn.

- Không đúng.

Hai mắt Viên Hải nhíu lại, hô khẽ một tiếng.

Cái gì không đúng?

Rất nhanh Trọng Điền và Trương Lý lão thái gia đều phát hiện, kim quang thu liễm không lùi về trong cơ thể, mà là từ từ phủ lên một tầng sơn vàng ở toàn thân Nhất Hành.

Sơn vàng đột nhiên bốc lên liệt diễm màu vàng.

Nhất Hành đứng trong liệt diễm màu vàng, cho dù là gió tuyết sáng đỏ cũng không thể át được quang mang của liệt diễm.

- Đây là…

Trương Lý lão thái gia hơi ngẩn ra.

- Là Phật Diễm.

Trọng Điền hơi nhướng mày nói ra.

Mặt Viên Hải lộ mỉm cười, hắn cũng không ngờ Nhất Hành có thể vào loại thời điểm này lĩnh ngộ Phật Diễm.

Phật Diễm rất nhanh liền tiêu tán, Nhất Hành mở mắt.

- Lần này Ác Huyễn bị hắn chống đỡ được rồi.

Trương Lý lão thái gia phán đoán.

Đối với phán đoán này, Trọng Điền và Viên Hải đều tỏ vẻ đồng ý.

Nhưng sắc mặt Nhất Hành đột nhiên trở nên tái nhợt, khóe miệng hắn tràn ra một tia máu, máu cũng có màu vàng.

- Vẫn quá miễn cưỡng.

Viên Hải thở dài nói.

Nhất Hành vừa rồi hiển nhiên là cường hành dùng Phật Diễm lĩnh ngộ ra để đối phó Ác Huyễn, vì vậy chịu phản phệ.

Không có người nói gì, chỉ nhìn Nhất Hành trong hình ảnh trên vách ngọc, Nhất Hành ngửa đầu nhìn đỉnh núi còn cách sáu mươi trượng.

- Chẳng lẽ hắn vẫn muốn đi tiếp à?

Trương Lý lão thái gia nhíu mày hỏi.

Viên Hải trầm mặc, hắn cũng không biết đồ đệ này của hắn sẽ lựa chọn thế nào, với đánh giá của hắn về loại tình huống này, nếu còn cường hành tiến tới, vậy thật sự quá nguy hiểm.

Phật Diễm phản phệ không phải đan dược bình thường có thể cứu được.

- Chu Phàm cũng dừng lại một hồi lâu.

Có giáo tập lên tiếng nhắc nhở.

- Đừng để ý tới Nhất Hành, nhìn bên Chu Phàm đã.

Trọng Điền lập tức phân phó.

Nhất Hành tạm thời không sao, nhưng bên Chu Phàm hiển nhiên tồn tại vấn đề.

Viên Hải cũng không thể phản đối.

Hình ảnh rất nhanh được điều ra.

Bọn họ nhìn thấy Chu Phàm, lại không thể nhìn thấy Quỷ Táng Quan đi theo phía sau Chu Phàm, dẫu sao phạm vi Huyền Quang Ngọc Bích có khả năng nhìn thấy cũng có hạn.

Chu Phàm đang đâm vào từng cây châm, hắn đã liên tục đâm vào bảy châm, hắn đã thử tám châm, cho dù đâm vào bảy châm khiến hắn cảm thấy rất đau, nhưng vẫn bảo trì được lý trí.

Hắn nhìn phía trước.

Xuất hiện trong tầm nhìn phía trước không còn là dực nhân màu đỏ, mà là bướu thịt to lớn, toàn thân bướu thịt đen xì, mặt ngoài phù lên, cứ vậy bồng bềnh trước mắt Chu Phàm.

Bởi vì sự tồn tại của bướu thịt, Chu Phàm nhìn thấy da trên người hắn hiện lên từng bướu thịt nhỏ, hắn nhìn giống như một quái nhân mọc đầy bướu thịt.

Đây đều là ảo tượng, người ngoài không nhìn thấy, chỉ có Chu Phàm mới có thể thấy được biến hóa của thân thể mình.

Hắn có một loại cảm giác, nếu không nhờ lực lượng của Huyễn Hư Châm, bướu thịt sẽ nhanh chóng sinh trưởng, đến lúc đó hắn không phải nổ tung thì chính là biến thành bướu thịt to lớn như trong tầm nhìn.

Hắn trước giờ chưa từng thấy thứ gì đó đáng sợ như vậy.

Hắn cắn răng, lại tay trái cầm lấy châm thứ tám, tay phải cầm châm thứ chín, trước khi đi đến vị trí này, hắn sớm đã tiến hành giải thích chi tiết với Tiểu Quyển, hắn chuẩn bị một lần đâm vào hai châm, nếu không châm thứ tám nhất định sẽ khiến hắn mất đi khí lực động đậy.

Về phần có thể sống qua được châm thứ chín hay không? Căn cứ vào phỏng đoán của hắn đối với bí pháp Huyễn Hư Cửu Châm, chắc không có vấn đề.

Hắn không do dự nhiều, mà là ở trong thân thể đang chậm rãi sinh trưởng bướu thịt chính xác tìm thấy vị trí của hai châm thứ tám và thứ chín rồi đâm vào.

Đồng thời sau khi đâm vào hai châm, Chu Phàm lẳng lặng đứng tại chỗ.

Trán phủ kín gân xanh của hắn đã đổ mồ hôi, toàn thân run rẩy.

Đau đớn kim đâm vào tim, chùy gõ vào đùi, đao chặt tứ chi, xương cốt bị gõ vỡ, ngũ tạng lục phủ bị khuấy nát, đầu đau nhói, lột da rút gân.

- Giết ta… Giết ta… Giết ta đi.

Trong đầu Chu Phàm chỉ có suy nghĩ này, hắn đau tới không muốn sống nữa rồi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...