Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1321: Chương 1321: Không tới cực hạn (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm trầm mặc một chút, hắn bỗng nhiên cười cười, sau đó tiếp tục leo lên.

Rất nhanh đã đến hai ngàn chín trăm bốn mươi trượng, sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh, hắn đoán Ác Huyễn rất nhanh sẽ lại ập tới.

- Tiểu Quyển, đợi lát nữa ta đau đến ngay cả rút châm cũng không làm được, ngươi phải lén lút rút châm ra cho ta.

Chu Phàm vừa leo lên vừa nói với Tiểu Quyển.

Hắn không cho khiến Tiểu Quyển ra, bởi vì vào lúc như thế này, bên thư viện nói không chừng sẽ dùng thủ đoạn gì đó để nhìn hắn, Tiểu Quyển cứ đừng bại lộ thì tốt hơn.

Tiểu Quyển dạ một tiếng, vào lúc như thế này, ngay cả Tiểu Quyển cũng không dám càn quấy.

Lại đi lên hai trượng, tầm nhìn của Chu Phàm lại lay động, hắn lặng lẽ lấy ra sáu cây châm dài, theo trình tự đâm từng cây vào thân thể của mình.

Nhưng khi đâm đến châm thứ năm, hắn biến sắc, bởi vì lần này hắn nhìn thấy vẫn là dực nhân, nhưng không phải chỉ thêm một dực nhân như trong tưởng tượng, lần này có thêm hai dực nhân.

Năm dực nhân đứng ngoài gió tuyết, tạo thành nửa vòng tròn nhìn Chu Phàm.

Chu Phàm có thể nhìn thấy rõ ràng nhuyễn trùng màu đỏ mấp máy trên cánh của năm dực nhân màu đỏ.

Mỗi một ngóc ngách trong thân thể hắn dường như đều có nhuyễn trùng màu đỏ từ trong huyết nhục chui ra, ngay cả lỗ mũi cũng bị nhuyễn trùng màu đỏ lấp kín.

Chu Phàm đâm ra châm thứ sáu, châm thứ bảy.

Liên tiếp đâm vào hai châm khiến hắn đau đến thiếu chút nữa thì ngất xỉu, nhưng hiệu quả rất tốt, châm thứ bảy khiến cho tốc độ xâm nhiễm của Ác Huyễn ngừng lại.

Chỉ cần là châm thứ tám có thể đối phó được năm dực nhân này, thậm chí không cần ra châm thứ chín, hắn cắn răng, không để mình đau tới hét ra tiếng, hắn sợ mình mà hét sẽ triệt để hôn mê.

Hắn đâm ra châm thứ tám.

Giống như có một cái chùy to lớn nện xuống vậy, triệt để ép nổ thân thể hắn, sau đó thân thể lại khôi phục nguyên trạng, lại bị ép nổ, cứ lặp đi lặp lại như vậy, mỗi lần bị ép nổ đều có thống khổ to lớn ập tới.

Chu Phàm không ngất xỉu, nhưng toàn thân hắn căng cứng, trên mặt lộ ra thần sắc dữ tợn khiếp người.

Hắn cảm thấy choáng váng hỗn độn, mỗi lần đau đớn đều khiến trong miệng hắn ho ra máu.

Nhuyễn trùng màu đỏ hư ảo không nhìn thấy trong thân thể giống như cũng bị ép nổ cùng Chu Phàm, năm dực nhân biến mất trước mắt hắn.

Chu Phàm không thể nhúc nhích, trên đầu hắn có sợi tóc rủ xuống, thay hắn rút tám cây châm dài trong thân thể ra.

Chu Phàm vẫn không động đậy, hai mắt nhìn thẳng gió tuyết màu đỏ phía trước, trên mặt vẫn giữ lại biểu cảm dữ tợn bị thống khổ đè ép, qua mấy hơi thở, đồng tử mới dần dần khôi phục tiêu cự.

Chu Phàm thở hồng hộc, hắn vừa rồi có một loại cảm giác sẽ tùy thời chết đi.

Châm thứ tám thật sự quá đáng sợ.

Chu Phàm im lặng nhìn về phía trước, không do dự quá nhiều, hắn lê bước chân nặng nề tiếp tục tiến về phía trước.

Hắn biết mình vẫn chưa tới cực hạn, vậy phải đi tiếp.

Hai tay của Hậu Thập Tam Kiếm vẫn rất ổn, nhưng trong gió tuyết đầy trời này, mồ hôi hắn chảy thật sự quá to, áo bông cũ nát trên người đã bị mồ hôi làm ướt sũng. Vốn chỉ cần dùng chân khí là có thể lập tức hong khô, nhưng hắn không làm như vậy, bởi vì hắn ngay cả một chút khí lực dư thừa cũng không thể lãng phí nữa.

Trên mặt hắn hiếm có lộ ra vẻ nghiêm túc, hắn không còn thế như chẻ tre giống như lúc trước nữa.

Hắn đã đứng lại tại chỗ một hồi lâu.

Tiếng kiếm minh rất nhỏ trong hộp kiếm không ngừng truyền đến, giống như đang khuyên bảo.

Hắn Tính cách lười nhác cuối cùng chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ:

- Cũng được, không phải ta lười, mà là chỉ có thể đi đến đây, ngươi đừng ra, vẫn chưa tới lúc, ra khỏi hộp chúng ta cũng không đi được quá xa, không có ý nghĩa.

Hắn xoay người đi xuống.

Nhìn hình ảnh của Hậu Thập Tam Kiếm đi xuống dưới núi trong Huyền Quang Ngọc Bích, hình ảnh duy trì một lúc thì đứt đoạn.

- Đáng tiếc, thực sự muốn thấy kiếm của hắn.

Trương Lý lão thái gia nhíu mày nói:

- Không ngờ Hậu Thập Tam Kiếm lúc ban đầu một mực ở cuối cùng lại có thể đi đến độ cao bực này….

- Kiếm Tông lại tìm được một hạt giống tốt rồi.

Trọng Điền cười nói.

Viên Hải cũng hơi gật đầu.

Thành tích của Hậu Thập Tam Kiếm rất nhanh đã có: Hai ngàn chín trăm hai mươi sáu trượng.

Thành tích như vậy là xếp thứ ba trong lần thi việt dã này, bởi vì Nhất Hành và Chu Phàm sớm đã vượt qua độ cao của Hậu Thập Tam Kiếm.

Hiện tại cũng chỉ còn lại Nhất Hành và Chu Phàm.

Đúng lúc này, ánh mắt Viên Hải nghiêm lại, bởi vì hắn phát hiện trong hai người vốn độ cao không chênh lệch mấy, Nhất Hành đã dừng lại một hồi lâu, mà Chu Phàm vẫn đang tiếp tục chậm rãi leo lên.

Cự ly của hai người bị kéo giãn!

Các giáo tập vội vàng dùng phù lục trên vách ngọc điều ra hình ảnh của Nhất Hành.

Thân ảnh của Nhất Hành có chút mơ hồ trong gió tuyết, kim quang thân thể phát ra đã sớm mỏng manh tới không thể nhận ra.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...