Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1320: Chương 1320: Không tới cực hạ

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nó vẫn còn, tuyệt đối không thể dùng Long Thần Huyết ở châm thứ sáu, ta vẫn có thể kiên trì được… Chu Phàm hít một hơi lạnh, ép bản thân phải thay đổi chủ ý, tập trung sự chú ý, tiếp tục trèo lên trên.

Tâm tình của hắn rất trầm trọng, từ sau khi tiến vào hai ngàn chín trăm trượng, cứ mỗi mười trượng lại xuất hiện một tuyết dực nhân, trình độ tăng lên của Ác Huyễn như vậy không khỏi quá đáng sợ, hắn không biết mười trượng tiếp theo sẽ gặp phải dạng Ác Huyễn gì.

Sau khi Nhất Hành giải quyết một Ác Huyễn, tăng y của hắn hơi rung rung, mặt dường như biến thành dữ tợn.

Qua một hồi lâu, khuôn mặt dữ tợn mới khôi phục như thường, hắn thở ra một hơi, tiếp tục tiến về phía trước.

Hậu Thập Tam Kiếm vẫn đang tiếp tục xuất kiếm, tịnh chỉ xuất kiếm của hắn vẫn ổn, lại mồ hôi đầm đìa.

Không ai muốn từ bỏ tiếp tục tiến về phía trước.

- Chẳng lẽ bọn họ muốn lên đỉnh ư?

Trương Lý lão thái gia nhìn ba điểm sáng đó, hỏi.

Sắc mặt hắn nghiêm túc, ba người hiện tại vẫn hiện tại vẫn đang kiên trì, sớm đã nằm ngoài dự liệu của hắn.

- A di đà Phật.

Trên mặt Viên Hải lộ ra vẻ lo lắng, hắn đang lo cho Nhất Hành.

Ở trong mắt hắn, cho dù Nhất Hành hiện tại từ bỏ, cũng không sao, hắn sợ Nhất Hành khư khư cố chấp, chết ở trên núi tuyết.

Cho dù không ở hiện trường, bọn họ cũng có thể lờ mờ phát giác ra nguy hiểm lớn mà ba người đang phải đối mặt.

Trọng Điền trầm mặc không nói gì, hắn chỉ ngưng thần nhìn.

Tu sĩ có thể đi đến độ cao bực này đều đáng để Đại Ngụy triều ra sức bồi dưỡng, nếu chết trên núi tuyết, vậy đối với Đại Ngụy mà nói là tổn thất nghiêm trọng.

Lão sư, ngươi rốt cuộc đang nghĩ gì… Trọng Điền thở dài trong lòng, cho dù lúc trước hắn đã giải thích với hai người Viên Hải, nhưng giải thích như vậy vẫn không thể giải thích được dụng ý của lão sư hắn.

Các giáo tập cũng mặt lộ vẻ khẩn trương, nhìn điểm sáng trên núi tuyết, nếu ba người Chu Phàm tạm dừng quá lâu, bọn họ sẽ không chút do dự tiêu hao ngọc thạch quý giá để kiểm tra hình ảnh của bọn họ.

Kỳ thật đến bây giờ chỉ có ba người, cho dù tiêu hao ngọc thạch một mực quan sát cũng không tính là gì.

Nhưng ba vị quan chủ khảo Trọng Điền vẫn phủ định đề nghị này, bọn họ phủ định là để tận hết khả năng bảo hộ bí mật của ba người Chu Phàm.

Hiện trường có nhiều người như vậy, đến lúc đó khẳng định sẽ có người để lộ ra chuyện phát sinh nơi này.

Vậy sẽ rất bất lợi cho ba người Chu Phàm trong võ thí tiếp theo, nếu không phải thật cần thiết, bọn họ đều sẽ không kiểm tra hình ảnh của bọn Chu Phàm.

Gió tuyết tràn ngập, có dấu hiệu càng lúc càng lớn.

Chu Phàm cảm nhận được lãnh ý, trên thân thể hắn bố trí một tầng chân khí để phòng ngự cực hàn trên núi cao.

Loại rét lạnh này cho dù không giống hàn khí quỷ dị lúc trước, nhưng không cần phòng ngự chân khí cũng không thể thừa nhận được loại cực hàn này.

Chu Phàm đi tới hai ngàn chín trăm ba mươi trượng, hắn đã tổng kết ra quy luật, hiện tại cứ cách mỗi mười trượng sẽ có một lần Ác Huyễn ập tới.

Bước chân của hắn biến thành chậm chạp, không nhanh không chậm đi trên đá, tầm nhìn lay động, tất cả chung quanh lại biến thành khác hẳn.

Trong nháy mắt tầm nhìn lay động, Chu Phàm đã bắt đầu đâm châm vào người mình.

Có lẽ là số lần nhiều rồi, năng lực chịu đau của hắn cũng càng lúc càng mạnh, ít nhất ba châm trước hắn cảm thấy không tính là gì, nhưng bắt đầu từ châm thứ tư, hắn sẽ cảm thấy đau đớn.

Hắn vừa thừa nhận thống khổ mà người thường không thể chịu đựng được này vừa nhìn về phía trước.

Hai dực nhân đứng cách nhau rất xa.

Chu Phàm hít vào một hơi, hắn lại đâm vào châm thứ sáu, loại đau đớn đầu sắp nổ tung này chồng với cơn đau khác, khiến cho trán hắn nổi gân xanh.

Nhưng không đúng, hai dực nhân không biến mất, nhuyễn trùng vẫn đang mấp máy trong cơ thể hắn, dực nhân thứ ba hiện lên trong gió tuyết sáng đỏ.

Lần này không ngờ có ba dực nhân.

Hiện tại quả nhiên là cách mỗi mười trượng sẽ xuất hiện một dực nhân sao… Chu Phàm cố nén đau đớn, hắn không kịp nghĩ nữa, mà là cắn răng lấy ra châm thứ bảy đâm vào huyệt Trung Cực dưới rốn bốn tấc.

Châm này vừa đâm xuống, nhãn cầu của Chu Phàm trợn lên, giống như da của hắn bị bóc ra, gân máu bên trong bị rút từng cây vậy.

Loại đau đớn này khiến hắn thiếu chút nữa thì hôn mê, nhưng hắn lại không thể ngất đi.

Mắt của hắn cũng có chút mơ hồ không rõ, nhuyễn trùng màu đỏ dưới tác dụng của bảy châm, lại biến mất, mà ba dực nhân cũng ẩn đi thân ảnh trong gió tuyết, dường như chưa từng xuất hiện vậy.

Chu Phàm cũng không biết mình rút châm ra thế nào, cho đến khi rút hết châm hắn mới khôi phục ý thức.

Loại đau đớn này khiến sắc mặt hắn tái nhợt.

Cách đỉnh núi vẫn còn bảy mươi trượng, Huyễn Hư Cửu Châm có thể khiến hắn kiên trì đi đỉnh núi hay không thì hắn không biết, nhưng không biết hắn có thể sống qua được châm thứ tám và châm thứ chín về sau không.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...