Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1319: Chương 1319: Cạnh tranh không nhìn thấy

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm hít một hơi lạnh, hắn từ trong áo rút ra Huyễn Hư Châm thứ năm, đâm vào huyệt U Môn bên phải.

Sắc mặt Chu Phàm đột nhiên trắng bệch, ngũ tạng lục phủ của hắn giống như bị thứ gì đó khuấy nát, cùng bị khuấy nát là những huyết trùng ảo tượng sinh trưởng ra trong thân thể hắn.

Thân ảnh của người có cánh trong gió tuyết đỏ mờ đi.

Chu Phàm thấy Ác Huyễn biến mất, hắn rút năm viên Huyễn Hư Châm trong thân thể đang run rẩy ra, loại cảm giác đau này chậm rãi tiêu tán, một hồi lâu hắn mới tỉnh lại.

- Hiện tại mới được khoảng hai ngàn chín trăm mười trượng, ta đã bị bức phải dùng ra năm châm…

Sắc mặt Chu Phàm cứng lại, trình độ lợi hại của Ác Huyễn vượt xa tưởng tượng của hắn.

Hơn nữa Ác Huyễn không còn là những bà lão cầm ô, mà là đổi thành dực nhân quỷ dị đó.

Dực nhân này còn khủng bố hơn bốn bà lão cầm ô.

- A di đà Phật.

Nhất Hành chậm rãi mở mắt, hắn vừa vượt qua một lần Ác Huyễn.

Chỉ là lần này không tính là thoải mái, kim quang thân thể hắn phát ra cũng biến thành ảm đạm.

- Thị chư bồ tát đắc bồ tát đạo cố, phá phiền não ma; đắc pháp thân cố, phá âm ma; đắc đạo, đắc pháp tính thân cố, phá tử ma; thường nhất tâm cố, nhất thiết xử tâm bất trước cố, nhập bất động tam muội cố, phá tha hóa tự tại thiên tử ma… Phá Ác Huyễn như tứ ma trong lòng.

Sắc mặt Nhất Hành bình tĩnh lẩm bẩm.

Kim quang trên người hắn lại trở nên hừng hực, hắn tiếp tục cất bước lên trên.

Người trẻ tuổi dáng vẻ hào sảng trong gió tuyết vẫn đi vài bước thì dừng một chút, mỗi lần dừng lại đều sẽ tịnh chỉ xuất kiếm (kẹp ngón tay ra kiếm).

Kiếm ra như đi.

Trán hắn đã toát mồ hôi, sắc mặt vẫn coi như là bình tĩnh.

Nhưng ở loại độ cao này, mỗi lần hắn tịnh chỉ xuất kiếm, vách núi tuyết đều sẽ không còn dấu vết, ngược lại là hộp kiếm hắn đeo lờ mờ rung rung, trong đó có tiếng kiếm minh vang lên.

Không bao lâu sau hắn tiến vào hai ngàn chín trăm trượng.

Vừa tiến vào hai ngàn chín trăm trượng, hắn tịnh chỉ xuất kiếm càng lúc càng thận trọng, có điều một khi xuất kiếm, tốc độ của chỉ kiếm càng lúc càng nhanh.

- Ác Huyễn này quá nguy hiểm, bằng không cũng thích hợp nhất dùng để ma luyện kiếm tâm.

Hắn cười khẽ.

Không ai biết, mỗi lần hắn đều đi trên con đường nguy hiểm nhất, một khi Ác Huyễn mạnh hơn kiếm của hắn, hắn sẽ chết, nhưng hắn vẫn lựa chọn xuất kiếm.

Trong nhận thức của hắn, kiếm khách có thể lựa chọn không xuất kiếm, nhưng không thể bởi vì sợ hãi mà không xuất kiếm.

Trên người hắn lờ mờ tỏa ra kiếm ý sắc bén.

Trong quảng trường thư viện, tất cả mọi người trầm mặc nhìn ba điểm sáng xanh ở trên cùng của Huyền Quang Ngọc Bích, chờ sự xuất hiện của kết quả.

Cạnh tranh của ba người càng lúc càng kịch liệt.

Khi Hậu Thập Tam Kiếm tiến vào hai ngàn chín trăm trượng, Chu Phàm cũng bước vào hai ngàn chín trăm hai mươi trượng.

Tầm nhìn của Chu Phàm lại trở nên mơ hồ.

Hắn lại thấy dực nhân trong gió tuyết, dực nhân chậm rãi bước về phía hắn.

Chu Phàm thở dài, hắn lấy ra từng Huyễn Hư Châm, đâm vào trong huyệt vị thân thể, đau đớn không ngừng ập tới hắn.

Cho đến khi châm thứ năm được đâm vào, toàn thân Chu Phàm đều run rẩy, hắn cố nén đau đớn, nhưng khiến hắn cảm thấy ngạc nhiên là dực nhân đó không tiêu tán giống như lần trước.

Mắt Chu Phàm thắt lại, hắn phát hiện ở cách dực nhân đó không xa còn tồn tại một dực nhân nữa.

Dực nhân đó bởi vì cự ly quá xa, nếu không nhìn kỹ, căn bản khó có thể phát hiện, nhưng chỉ cần phát hiện, sẽ phát hiện nó cũng có hai cánh màu đỏ, nhuyễn trùng nhiều chi chít đang mấp máy trên cánh.

Chu Phàm cảm thấy nhuyễn trùng màu đỏ trong thân thể của mình đang có ý đồ sinh trưởng, lực lượng của năm châm dường như có xu thế sụp đổ, không áp chế được nhuyễn trùng sinh trưởng trong thân thể nữa.

Chu Phàm cố chịu đau đớn mà năm châm mang đến, tay phải hắn khẽ động, rút một Huyễn Hư Châm trên vạt áo ra, đâm vào huyệt Khí Hải.

Châm Thứ sáu đâm vào khí hải, nhưng Chu Phàm cảm thấy đầu của mình giống như sắp phát nổ, đau đớn khó có thể hình dung ùa tới, khiến cho trán hắn nổi lên từng đạo gân máu.

Lúc này thân ảnh của hai dực nhân mới tiêu tán trong gió tuyết.

Hai tay Chu Phàm run rẩy, một hơi rút Huyễn Hư Cửu Châm ra, sau đó hắn nôn một trận.

Qua một hồi lâu mới bình thường lại.

Hắn chưa từng cảm nhận thống khổ như vậy, hiện tại hắn mới biết thì ra thống khổ còn có thể đạt tới loại trình độ này.

Mà đây chỉ là châm thứ sáu, khó có thể tưởng tượng được ba châm về sau sẽ là trình độ gì.

Hắn đã sinh ra sợ hãi đối với sử dụng Huyễn Hư Cửu Châm.

Ta không cần thiết phải liệu như vậy, ba châm về sau không dùng nữa, có thể dùng Long Thần Huyết để phụ trợ. Chu Phàm nghĩ.

Nhưng nhìn Quỷ Táng Quan ở phía sau, lưng lại lập tức thẳng lên.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...