Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1318: Chương 1318: Bỉnh bút trực thư (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Cho nên bọn họ mới cho rằng nội tình của Chu Phàm quá kém.

- Theo tin tức ta từ bên Nghi Loan Ti khai thác được, nghe nói tổ sư khai phái của Điếu Thần Tông chỗ Chu Phàm không phải dùng thực lực cường đại để nổi danh hậu thế.

Trương Lý lão thái gia cười cười trêu chọc.

- Vậy là dùng gì?

Viên Hải chưa từng nghe qua việc này, cảm thấy có chút tò mò.

- Nghe đồn tổ sư khai phái của Điếu Thần Tông là mỹ nam tử thế gian hiếm thấy.

Trương lão thái gia trả lời.

Trên mặt Trọng Điền lộ ra một tia quái dị nói:

- Ta cũng có nghe nói việc này, hơn nữa này không giống là lời đồn, ta ở trên một điển tịch cổ xưa đã xem qua đôi câu vài chữ về vị tiền bối này, đều là một số đánh giá như ngọc thụ lâm phong, mặt như quán ngọc, phong độ phiên phiên, phượng biểu long tư.

- Hơn nữa trừ những đánh giá này ra, lại có rất nhiều điển cố vị tiền bối đó là một mỹ nam tử, ví dụ như vị tiền bối này từng đi ngang qua một quốc đô tên là Lỗ Quốc, lúc ấy được hơn mười vạn nữ tử của quốc đô hoan nghênh ở ven đường, nghe nói ngày đó có hơn một vạn nữ tử bởi vì nhìn thấy dung nhan tuấn mỹ của vị tiền bối đó mà cao hứng tới té xỉu.

- Sau đó đô thành Lỗ Quốc lại có hai vạn nữ tử độc thân lập chí phải lấy vị tiền bối đó làm chồng, một vạn nữ tử vừa khóc vừa gào đòi thắt cổ nếu không được gả cho vị tiền bối đó…

- A di đà Phật, điển cố này không khỏi quá hoang đường rồi.

Chân mày Viên Hải nhướng lên, không nhịn được nói.

Trọng Điền do dự một chút nói:

- Lúc đầu ta cũng cảm thấy là như vậy, nhưng về sau nhìn xuất xứ của điển cố, đây là một sử quan của Lỗ Quốc ghi chép lại, không phải tiểu thuyết gia tam lưu thoại bản hoặc là dã sử viết.

Sử quan Cương trực xưa nay có truyền thống tốt đã cầm bút là viết đúng sự thật không bưng bít gì, nếu là chuyện của quân vương còn có thể sẽ bị bức trước áp lực của quân vương mà không dám viết lại, nhưng loại chuyện như này một khi đã ghi lại thì bình thường đều sẽ không sai.

Trương Lý lão thái gia ặc một tiếng rất là khó hiểu nói:

- Cho dù là chuyện thật, vậy vì sao sử quan đó lại muốn ghi chép lại chuyện hoang đường này?

Trọng Điền trầm mặc một chút nói:

- Ta là một người đọc sách, có thể cảm ngộ được cảm xúc phức tạp trong những hàng chữ mà sử quan điển cố này viết về tiền bối đó, có điều ghi lại việc này không phải xuất phát từ ngưỡng mộ phong thái của hắn, phía sau điển cố đó có một câu giải thích vì sao lại ghi chép về việc này.

- Long tiền bối xuân tới đô thành nước ta, ở lại đô thành một ngày, sau đó không đến nữa, cuối đông nước ta tính toán, trẻ nhỏ sinh ra năm này ít đi ba thành, ghi lại để chỉ rõ với hậu nhân.

Trọng Điền đọc ra câu đó.

Mọi người:

- …

- Đều là ảnh hưởng tới số trẻ nhỏ mới sinh của đô thành nước đó, chẳng trách lại được ghi chép lại.

Trên mặt Trương Lý lão thái gia hiện lên vẻ quái dị nói.

Bất kể là niên đại gì, nhân khẩu đối với một quốc gia mà nói đều là đại sự quan trọng nhất, đây là quốc chính, sử quan đương nhiên phải ghi lại.

Tâm tình mọi người trở nên quái dị, không thảo luận về việc này nữa, sau đó lại chú ý tới ba điểm sáng xanh trên Huyền Quang Ngọc Bích.

Chu Phàm cẩn thận rụt rè, hắn đã trèo lên được hai ngàn chín trăm mười trượng, mười trượng này không gặp phải bất kỳ quái quyệt gì, nhưng hắn một mực đang đề phòng Ác Huyễn có thể tùy thời sẽ ập tới.

Bởi vì hắn đoán chắc sắp rồi.

Ngay khi hắn đi lên trên thêm một trượng, tầm nhìn lại bắt đầu trở nên mơ hồ.

Sắc mặt hắn nghiêm túc cầm một cây Huyễn Hư Châm nhanh chóng đâm vào trong huyệt vị.

Đau đớn như kim đâm vào tim không làm chậm lại biến hóa tầm nhìn.

Nhưng lần này hắn nhìn thấy không còn là bà lão cầm ô.

Trong gió tuyết đỏ đầy trời, đứng ở cách đó không xa là một người khuôn mặt mơ hồ, trên lưng người này bỗng nhiên có hai cánh màu đỏ xòe ra, hai cánh cộng lại đạt tới một trượng.

Mặt người mơ hồ, nhưng hai cánh lại có thể hiện ra rõ ràng ở trong mắt Chu Phàm, cặp cánh màu đỏ đó là từ sâu trùng màu đỏ tạo thành, trùng thịt đang chậm rãi vặn vẹo.

Sau đó Chu Phàm bắt đầu cảm thấy ngũ tạng lục phủ của mình dường như cũng có trùng tử chui ra, Ác Huyễn đang xâm nhiễm thân thể hắn.

Chu Phàm không dám lơ là, hắn vội vàng đâm vào châm thứ hai, châm thứ ba, loại đau đớn như dùi đâm vào chân, đao chém vào tay tương ứng ập tới.

Nhưng sâu trùng màu đỏ giống như ảo tượng lại không tạm dừng sinh trưởng trong cơ thể hắn, chỉ là chậm lại, Chu Phàm hơi nhíu mày, đâm châm thứ tư vào trong thân thể mình.

Toàn thân hắn run rẩy, loại cảm giác giống như xương cốt toàn thân bị đập vỡ này là hơn xa ba châm trước.

Sâu trùng đỏ ngừng sinh trưởng, người có cánh trong gió tuyết chưa biến mất, hai cánh màu đỏ hơi vỗ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...