Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1317: Chương 1317: Bỉnh bút trực thư

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Theo châm dài đâm vào, hắn cảm thấy xương cốt toàn thân giống như bị người ta đập vỡ, nhất là đau này chồng với ba châm trước, khiến hắn phát ra tiếng hét thống khổ.

Theo bốn châm chồng nhau, thân ảnh của bốn bà lão cầm ô biến mất trong tầm nhìn của Chu Phàm, Ác Huyễn đến từ Ác Huyễn cũng rời khỏi thân thể hắn.

Chu Phàm cắn răng lần lượt rút ra bốn Huyễn Hư Châm.

Cho dù đã rút ra, Chu Phàm vẫn không nhịn được mà toàn thân run rẩy một lúc, trên mặt hắn lộ ra một tia sợ hãi, hắn không ngờ bốn Huyễn Hư Châm lại có thể mang đến thống khổ lớn như vậy.

Tu sĩ đó sáng tạo môn bí pháp này đúng là một kẻ biến thái.

Chu Phàm thậm chí có ý định muốn từ bỏ bí pháp Huyễn Hư Cửu Châm trực tiếp dùng Long Thần Huyết để chống đỡ Ác Huyễn xâm nhiễm, nhưng suy nghĩ này vừa dâng lên đã bị hắn áp chế.

Long Thần Huyết đối với hắn mà nói là quá quan trọng, hắn không thể dùng loạn.

Chu Phàm thở hắt ra một hơi, hắn quay đầu nhìn Quỷ Táng Quan, ba bóng xám của Quỷ Táng Quan vẫn đang nhìn thẳng vào hắn, hắn quay đầu lại, tiếp tục leo lên trên.

Nếu không dừng ở đây quá lâu, hắn có thể sẽ bị Ác Huyễn xâm nhiễm, từ đó không thể không sử ra bốn Huyễn Hư Châm để ứng đối.

Còn một trăm trượng nữa.

Chắc sẽ không dẫn theo đủ chín châm đâu.

Chu Phàm yên lặng nghĩ ở trong lòng.

Gió tuyết vù vù, Ôn Hiểu quấn vải trắng đã dừng bước một hồi lâu.

Ban đầu tiểu trùng âm mà trùng vàng từ trong khe hở của băng vải bò ra bò vào phát ra càng lúc càng vang.

Nhưng Ôn Hiểu chỉ hơi ngửa đầu nhìn đỉnh núi sáng hồng chỗ trăm trượng, rất nhanh lại cúi đầu nhìn vải trắng trên người mình.

Hắn biết rõ một sự thật, nếu còn tiếp tục đi tới, không chỉ trùng tử đặc thù hắn chăn nuôi sẽ chết, ngay cả hắn cũng sẽ chết.

- Loại độ cao này đã được rồi.

Ôn Hiểu xoay người xuống núi.

Mọi người ở cạnh Huyền Quang Ngọc Bích mọi người nhìn hình ảnh của Ôn Hiểu.

Trên mặt Trương Lý lão thái gia lộ ra vẻ kinh ngại nói:

- Ôn Hiểu này toàn thân bị vải trắng quấn lấy, các ngươi làm thế nào để phân biệt ra thân phận của hắn? Các ngươi đã nhìn qua mặt thật của hắn chưa?

- Chưa? Hắn không chịu cởi băng vải trắng xuống, nhưng hắn nguyện ý phát quỷ thệ để chứng minh thân phận của hắn.

Một giáo tập giải thích với Trương Lý lão thái gia.

- Thành tích của Ôn Hiểu là hai ngàn chín trăm linh năm trượng.

Nhanh có người thống kê ra thành tích của Ôn Hiểu.

- Không ngờ hắn mất đi tùy tùng từ sớm lại vẫn có thể đến độ cao này.

Viên Hải có chút cảm thán nói.

Thành tích như vậy không phải thứ tư thì chính là thứ ba thi việt dã.

Bởi vì trước mắt thí sinh vẫn đang leo lên còn lại ba, độ cao Chu Phàm và Nhất Hành leo lên không chênh lệch là bao, nhìn sơ qua, đều đã qua hai ngàn chín trăm trượng, nhưng bước chân của bọn họ không dừng lại như Ôn Hiểu.

Mà Hậu Thập Tam Kiếm tụt lại phía sau thì chậm hơn một chút, hắn vẫn chưa tiến vào hai ngàn chín trăm trượng, không thể xác nhận hắn có thể vượt qua được độ cao mà Ôn Hiểu leo lên hay không, nếu có thể, Ôn Hiểu chỉ có thể xếp thứ tư.

- Các ngươi có phát hiện tốc độ của Hậu Thập Tam Kiếm không tính là nhanh, nhưng hắn một mực vẫn bảo trì tốc độ ổn định mà đi tới không.

Trọng Điền bỗng nhiên mở miệng nói.

Viên Hải và Trương Lý lão thái gia đều hơi nhíu mày, bởi vì đúng như Trọng Điền nói, tốc độ của Hậu Thập Tam Kiếm rất ổn định, mà Nhất Hành và Chu Phàm đều sẽ thỉnh thoảng dừng lại đối kháng với Ác Huyễn xâm nhiễm.

Không phải nói Hậu Thập Tam Kiếm không dừng lại, nhưng thời gian hắn tạm dừng rất ngắn, tối đa không vượt quá thời gian một hơi thở, cho nên tốc độ của hắn ngược lại là nhanh hơn Nhất Hành và Chu Phàm.

- Tốc độ nhanh không có nghĩa là hắn có thể đi đến cuối cùng, các ngươi nói ba người bọn họ ai sẽ là hạng nhất?

Trương Lý lão thái gia cười nói.

Bởi vì Nhất Hành ở đây, Viên Hải không tiện đánh giá, cho nên Trương Lý lão thái gia là hỏi Trọng Điền.

Trọng Điền trầm mặc một lúc nói:

- Hậu Thập Tam Kiếm và Nhất Hành khó phân cao thấp, Chu Phàm có thể kém hơn một bậc.

- Vì sao lại nói như vậy?

Có giáo tập khó hiểu hỏi.

Phải biết rằng hiện tại Hậu Thập Tam Kiếm là tụt lại sau Chu Phàm, cho dù là Nhất Hành cũng không thể chiếm được ưu thế ở trước mặt Chu Phàm.

- Bởi vì Hậu Thập Tam Kiếm đến từ Kiếm Tông, Nhất Hành đến từ Đại Phật Tự, mà Chu Phàm nghe nói sau lưng có một tông môn lánh đời, nhưng cho dù là tông môn lánh đời, cũng không thể lợi hại bằng Kiếm Tông và Đại Phật Tự, nội tình của hắn kém hơn một chút.

Trương Lý lão thái gia nghĩ một chút, đã hiểu ý của Trọng Điền.

Rất nhiều lúc, không phải tông môn lánh đời thì cường đại, ngược lại là một số tông môn quá yếu, ở nơi thâm sơn không ai hỏi thăm, cũng thành cái gọi là tông môn lánh đời, người đang ngồi đều biết Chu Phàm đến từ tông môn lánh đời Điếu Thần Tông, đối với tông môn này lại biết rất ít.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...