Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1316: Chương 1316: Cảm thấy hứng thú (2)
- Ngươi nói như vậy cũng không được, ta nghĩ hắn sẽ ưu tiên cân nhắc tới thư viện chúng ta.
Trọng Điền bình tĩnh nói.
- Cũng không phải, ta nghĩ Chu thí chủ sẽ cân nhắc cái gì có lợi đối với hắn, từ lúc ta nhìn thấy tướng mạo của Chu thí chủ, đã biết hắn có duyên với phật ta.
Viên Hải chậm rãi nói.
Da mặt Trọng Điền và Trương Lý lão thái gia đều giật giật, bọn họ không ngờ Viên Hải nhìn thì trung hậu ít lời lại có thể nói những lời vô sỉ như vậy, thực sự khiến hai người bọn họ giật mình.
Ba người không tranh chấp nữa, mà là tiếp tục quan sát năm điểm sáng còn lại trên vách ngọc.
Về phần người về sau bị Hàn Tử Tuyến ngăn cản toàn bộ đều từ bỏ xuống núi.
Hiện tại còn lại năm người là Nhất Hành, Hậu Thập Tam Kiếm, Đỗ Nê, Ôn Hiểu, Chu Phàm.
Con đường phía sau không dễ đi, nhưng điểm sáng trong năm người đang một mực chậm rãi đi tới, lúc này điểm sáng của Đỗ Nê ngừng lại trước.
Giáo tập lập tức điều ra hình ảnh của Đỗ Nê.
Trọng Điền có chút lo lắng nhìn tới.
Đỗ Nê ở trong hình ảnh giống như từ trong vũng bùn bò ra, lại giống như trải qua phơi nắng mặt trời, trên người toàn là bùn lầy khô.
Lại có thể nói diện mạo tứ chi của hắn đều phủ lên một tầng giáp bùn.
Đỗ Nê đứng lên thở dài, hắn biết mình không thể tiếp tục tiến về phía trước, hắn lắc đầu không do dự nhiều, cực kỳ tiêu sái xoay người rời đi.
Bùn khô tróc ra từng tầng.
Hình ảnh đến đây là kết thúc.
Trọng Điền chỉ cười khẽ một tiếng, hắn cũng hiểu Đỗ Nê đã tận lực, thế là đủ rồi.
- Đủ nỗ lực rồi, lại biết tiến thối, như vậy sau này mới có thể đi được xa hơn.
Trương Lý lão thái gia nói.
- Lão thái gia quá khen, hắn vẫn phải lịch luyện nhiều thêm mới được.
Trọng Điền khiêm tốn nói.
Có giáo tập đi lên báo ra thành tích của Đỗ Nê: Hai ngàn tám trăm tám mươi bốn trượng.
Sau khi biết được thành tích của Đỗ Nê, Trương Lý lão thái gia cười nói:
- Hiện tại ba chúng ta, Hồ Ly Nhi nhà ta từ bỏ sớm nhất, sau đó là Đỗ Nê, vậy còn lại tiểu hòa thượng Nhất Hành của Bạch Tượng Tự, dẫu sao Cao Tượng Thành cũng là địa bàn của chúng ta, nếu tiểu hòa thượng không giành được đệ nhất, vậy chúng ta cũng khó tránh khỏi trên mặt không có ánh sáng.
Lời này của Trương Lý lão thái gia đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo, nhưng Trọng Điền liếc Viên Hải một cái, Nhất Hành rất nhiều chuyện đều có thể thắng được Đỗ Nê một bậc, hắn cũng hiếu kỳ không biết Nhất Hành có thể đi được bao xa?
Viên Hải mỉm cười nói:
- Trương Lý lão thí chủ, thắng thua chính là chuyện thường, quá để ý quá để ý, trên đời không có người thường thắng, cũng sẽ không có người vĩnh viễn thường bại.
- Chỉ cần Nhất Hành có thể lĩnh ngộ được chân ý của phật, đó là quan trọng hơn tất cả.
- Nhưng theo ta biết, Nhất Hành tiểu hòa thượng lòng hiếu thắng rất nặng, hắn thật sự có thể không để ý tới thắng thua sao?
Trương Lý lão thái gia cười khẩy nói.
Viên Hải không có ý biện luận với Trương Lý lão thái gia, bởi vì Trương Lý lão thái gia là nói thật, Viên Hải cũng không có ý khiến Nhất Hành buông bỏ lòng thắng bại, bởi vì chỉ cần thời cơ đến, Nhất Hành sẽ buông, một khi buông được lòng thắng bại, Nhất Hành sẽ có một thay đổi lớn.
…
Chu Phàm không biết còn lại bao nhiêu thí sinh vẫn đang kiên trì, lại có bao nhiêu thí sinh ở độ cao tương đương với hắn, hay là đã có thí sinh lên đỉnh chưa, tất cả những điều này hắn đều không biết.
Hắn chỉ có thể nỗ lực tiến lên trên, đi đến khi hắn không thể đi được nữa mới thôi.
Rất nhanh hắn đã tới hai ngàn chín trăm trượng.
Lúc này tầm nhìn của hắn lại trở nên mơ hồ.
Hắn nhìn thấy bà lão cầm ô đen, sau lưng bà lão cầm ô đen phân ra bà lão cầm ô đỏ, nhưng thế vẫn chưa hết, sau lưng bà lão cầm ô đỏ lại có một bà lão áo xanh cầm ô xanh.
Mà phía sau bà lão cầm ô xanh lại có bà lão mặc áo trắng cầm ô trắng đi ra.
Khuôn mặt phủ kín nếp nhăn của bọn họ hơi run run, bọn họ cùng cười với Chu Phàm.
Xin các ngươi đừng cười nữa… Chu Phàm có chút sụp đổ nghĩ.
Gương mặt phủ kín nếp nhăn của bốn bà lão cầm ô đỏ xanh trắng đen cùng cười, khí tức mục rữa âm lãnh từ đáy lòng Chu Phàm xộc lên, tỏa ra xương cốt, thân thể hắn đang không ngừng già đi.
Nếu Chu Phàm còn không làm gì, hắn sẽ bị mục rữa thành một đống bụi tản đi theo gió.
Lúc trước Chu Phàm một mực dựa vào huyễn hư tam châm để chống đỡ sự xâm nhiễm Ác Huyễn của hai bà lão cầm ô, nhưng hiện tại lập tức có thêm hắn, điều này khiến Chu Phàm không chút do dự đâu ba châm vào trong huyệt vị, hắn còn lập tức từ trong áo lấy ra châm dài thứ tư.
Chỉ là khi hắn cầm châm thứ tư, tay đang run, đây là thống khổ mà ba châm mang đến, nhưng hiệu quả rất tốt, ít nhất vẫn tạm thời chống đỡ được sự xâm nhiễm của Ác Huyễn.
Nhưng thế vẫn chưa đủ, hắn hít sâu một hơi, tay phải run rẩy ổn định lại, đâm châm vào huyệt U Môn bên trái.