Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1315: Chương 1315: Cảm thấy hứng thú

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Mỗi lần Chu Phàm nhìn thấy bà ta đều cảm thấy âm lãnh.

Hắn hít vào một hơi, tiếp tục đi lên, cho đến khi đến khoảng hai ngàn tám trăm sáu mươi trượng, tầm nhìn của hắn lại trở nên mơ hồ.

Chu Phàm lại nhìn thấy bà lão cầm ô đen đứng trên mặt tuyết đỏ, hắn hít vào một hơi, liên tục đâm hai viên châm vào hai huyệt Thiên Trung, Cự Khuyết, cảm giác đau đớn lại truyền đến, Chu Phàm cố nén để không hét lên.

Nhưng rất nhanh mặt hắn lộ vẻ kinh ngạc, bởi vì bà lão cầm ô đen vẫn chưa biến mất, bà đang cười với Chu Phàm.

Sao có thể như vậy được?

Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ khó hiểu, hắn không chút do dự lấy ra châm thứ ba, hắn nhìn chằm chằm bà lão.

Mới phát hiện phía sau bà lão còn có một người.

Người đó từ sau lưng bà lão thò đầu ra, bộ dạng cơ hồ là giống hệt với bà lão cầm ô đen, chỉ là mặc áo đỏ cầm ô đỏ, bà cũng cười với Chu Phàm.

Nụ cười âm lãnh.

Bà lão ô đỏ xuất hiện, khiến Chu Phàm giật nảy mình, thân thể hắn bắt đầu không ngừng hủ hóa, hắn không do dự nữa, nhanh chóng ấn châm thứ ba vào huyệt vị thứ ba trên người.

Cảm giác đau giống như cánh tay bị người ta dùng đao chém ập tới Chu Phàm.

Trán Chu Phàm lập tức úa ra mồ hôi lạnh, đồng thời, cũng có một cỗ lực lượng quỷ dị từ trên ba châm truyền tới, xua đuổi lực lượng âm lãnh đó.

Bà lão cầm ô đen và bà lão cầm ô đỏ biến mất trong tầm nhìn của Chu Phàm.

Xác nhận Ác Huyễn đã rút, Chu Phàm mới nhanh chóng rút ba châm ra, loại cảm giác đau thối lui, mới khiến hắn cảm thấy mình giống như sống dậy, loại cảm giác đau đớn bị một đao chém đứt cánh tay này không khỏi quá chân thực rồi.

Thậm chí Chu Phàm hoài nghi, cho dù bị một đao chém đứt cánh tay cũng chưa chắc đã đau như vậy.

Chu Phàm cười khổ một tiếng, hiện tại mới là châm thứ ba, lợi hại như vậy, mà hắn mới đi đến hai ngàn tám trăm sáu mươi trượng.

Chu Phàm trầm mặc một chút, hắn lại tiếp tục tiến về phía trước, tiếp theo cứ lên khoảng mười trượng, Ác Huyễn sẽ xâm nhiễm hắn một lần, mỗi lần đều là bà lão cầm ô đen và bà lão cầm ô đỏ đó, bọn họ bám riết không tha.

Nói không chừng vẫn có thể có bà lão cầm ô thứ ba, nếu thực sự là như vậy, ta sẽ bị bức phải dùng tới châm thứ tư… Chu Phàm đứng ở độ cao hai ngàn tám trăm chín mươi trượng ngẩng đầu ngước nhìn thầm nghĩ, chỉ cần đi thêm mười trượng, hắn đã tới độ cao hai ngàn chín trăm trượng.

Khi Chu Phàm leo lên được hai ngàn tám trăm chín mươi, Trứu Thâm Thâm lại gặp phiền phức rồi, hắn vẻ mặt tiều tụy ho ra một ngụm máu đen.

Hắn nhìn ngụm máu mình phun ra, trong mắt bốc lên ánh lửa.

Hắn lại tiếp tục leo lên, chỉ là không đến năm trượng, hắn lại gặp Ác Huyễn xâm nhiễm, lần này giải quyết được Ác Huyễn, hắn lại phun ra một búng máu, khuôn mặt tiều tụy đó lại trắng tới khiếp người.

Hắn biết mình đã đến cực hạn, nếu cường hành đi tiếp, sẽ gặp phải Ác Huyễn lợi hại hơn, vậy hắn sẽ chết.

Hắn không sợ chết, nhưng hắn không thể chết như vậy.

Hắn vẫn chưa thắng người đó, sao có thể chết được.

Trầm mặc do dự, hắn nhớ tới Đậu Tỉ đại nhân mà hắn thề nguyện trung thành, vẫn xoay người xuống núi, võ thí vẫn còn hai trận, hắn chưa chắc đã thua.

- Trứu Thâm Thâm từ bỏ xuống núi, cao nhất đạt tới hai ngàn tám trăm bảy mươi bảy trượng.

Giáo tập đó báo ra thành tích của Trứu Thâm Thâm với ba người Trọng Điền.

- Trứu Thâm Thâm này thực sự không tồi, xuất thân một thôn nhỏ, lại có thể đi tới độ cao hôm nay, đáng tiếc để hoàng cung nhanh chân đến trước.

Trọng Điền có chút tiếc nuối nói.

- Hắc, Trứu Thâm Thâm đúng là không tồi, nhưng nghe nói hắn và Chu Phàm đến từ cùng một thôn, hiện tại Chu Phàm vẫn đang tiếp tục leo lên, chỉ là sau mỗi Nhất Hành, không ngờ một thôn trang nhỏ có thể xuất hiện hai thiên tài như vậy, đúng là lợi hại.

Trương Lý lão thái gia hiện tại đều nắm rõ tư liệu của mỗi người vẫn đang trèo lên đỉnh núi như lòng bàn tay.

Khi hắn nói ra lời này, trên mặt lộ ra một tia khác thường.

Trứu Thâm Thâm chắc đã bị hoàng cung mời chào, nhưng Chu Phàm hiện tại chỉ có thân phận của Nghi Loan Ti, võ giả ở Nghi Loan Ti thích gia nhập thế lực gì, Nghi Loan Ti đều sẽ không để ý tới, đây là đây là Trương Lý lão thái gia đã nổi lên lòng mời chào.

Viên Hải trầm mặc, nhưng hắn cũng nhìn về phía điểm sáng của Chu Phàm.

Trọng Điền đương nhiên biết bất kể là Trương Lý lão thái gia hay là Viên Hải xuất thân Đại Phật Tự đều sinh ra hứng thú với Chu Phàm, hắn ho khẽ một tiếng nói:

- Các ngươi có thể không biết, quan hệ của Chu Phàm và thư viện chúng ta rất không tồi, các ngươi xem tùy tùng Hoàng Bất Giác và Cổ Ngạn lần này của hắn đều xuất thân thư viện chúng ta.

- Trọng viện trưởng, ngươi đã nói quan hệ với các ngươi chỉ là không tồi, nhưng hắn vẫn chưa gia nhập thư viện các ngươi, vậy chính là một người tự do.

Trương Lý lão thái gia bất vi sở động nói.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...