Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1314: Chương 1314: Bà lão

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Trong đây quả thật có một chút thành phần vận khí, nhưng có đôi khi vận khí cũng là một bộ phận của thực lực.

Trọng Điền lắc đầu nói.

Ba người không nói về Hạc Nhất Minh nữa, bởi vì lại xuất hiện thí sinh thứ ba từ bỏ tiếp tục leo lên

Là Hùng Phi Tú của Hùng gia.

Hai lão giả tùy tùng ở hai ngàn bảy trăm năm mươi trượng đã rời khỏi, sau đó chính là Hùng Phi Tú một mình tiếp tục trèo lên, trên mặt hắn lạc ấn phù văn màu nâu đỏ, nhưng hắn đi đến độ cao này đã không đi được nữa, phù văn đang lờ mờ sụp đổ.

Hùng Phi Tú biết hắn không chống đỡ được đợt Ác Huyễn xâm nhiễm tiếp theo, hắn phát ra một tiếng mắng tức giận:

- Đợi khi ta trở thành thiên hạ đệ nhất, tất sẽ đến tiêu diệt núi tuyết chết tiệt ngươi.

Hùng Phi Tú vừa mắng vừa đi xuống núi.

- Hùng Phi Tú dừng lại ở hai ngàn tám trăm hai mươi ba trượng.

Giáo tập nói với vị quan chủ khảo.

Trương Lý lão thái gia cười một tiếng vui sướng khi người khác gặp họa, tiểu tôn tử của Lão Hắc Hùng từ bỏ, hắn đương nhiên phải cười một cái.

- Cái này thì có gì mà buồn cười?

Trọng Điền bất đắc dĩ lắc đầu:

- Tiểu tôn tử của Lão Hắc Hùng chính là ít tuổi nhất khóa này, thể đi đến độ cao này đã tính là không tồi rồi.

- Nói cũng đúng, nói không chừng nhà ta ở Cự Hùng Huyện cũng không xếp cao bằng Hùng Phi Tú.

Nụ cười trên mặt Trương Lý lão thái gia thu liễm.

Về phần nghi ngờ Hùng Phi Tú là dựa vào hai tùy tùng của hắn, Trương Lý lão thái gia cũng không muốn nói như vậy, bởi vì có thể mang theo tùy tùng cường đại, cũng là một loại bản sự, Hồ Ly Nhi nhà hắn cũng dẫn theo tùy tùng.

Liên tục có ba vị từ bỏ sát hạch, mọi người đang kiên nhẫn chờ, chờ vị trí thứ tư từ bỏ, kết quả vị trí thứ tư là Trương Lý Tiểu Hồ.

Toàn thân Trương Lý Tiểu Hồ đều là lông thú màu đỏ, lông thú càng lúc càng dài, giống như sắp bốc cháy vậy.

Hắn lúc này nhìn giống như một con dã thú, chứ không phải người.

Răng hắn đã nghiến tới chảy máu, nhưng hắn không thể không từ bỏ, bằng không lần sau Ác Huyễn ập tới, cho dù có thể chống đỡ được sự xâm nhiễm của Ác Huyễn, hắn cũng sẽ bị thiên phú quyệt nhân của mình triệt để quyệt hóa, trở thành một con quái quyệt mất đi lý trí.

- Ta cảm thấy mình vừa mất đi một ức rồi…

Trương Lý Tiểu Hồ nghiến răng nghiến lợi, từ bỏ, xuống núi.

Điểm sáng của Trương Lý Tiểu Hồ cũng di động về phía chân núi.

Sắc mặt Trương Lý lão thái gia bình tĩnh, ở trong mắt hắn, Trương Lý Tiểu Hồ có thể bình yên xuống núi đối với Trương Lý gia mà nói là đủ rồi.

Viên Hải và Trọng Điền đối với điều này cũng không phát biểu đánh giá gì, thành tích này đối với Trương Lý Tiểu Hồ mà nói, chỉ có thể xem như bình thường.

Rất nhanh thành tích chính xác của Trương Lý Tiểu Hồ đã được đưa ra: Hai ngàn tám trăm bốn mươi ba trượng.

So với Lý Trùng Nương xuống núi thứ nhất thì còn kém bảy trượng.

Sau khi Trương Lý Tiểu Hồ xuống núi, lại xuất hiện người thứ năm từ bỏ xuống núi, là Dạ Lai Thiên Hương của Dạ Lai gia.

Cổ họng của Dạ Lai Thiên Hương bốc khói, là bốc khói thật, sương khói màu trắng từ da chỗ yết hầu bốc ra, thanh âm của nàng biến thành mỏng manh.

Trên mặt nàng lộ ra vẻ chua chát, trong quá trình trèo lên nàng gặp một con quái quyệt cấp Huyết Sát, không thể không phí sức để đối phó, điều này đã làm hao tổn rất lớn thực lực của nàng.

Nàng không dám tiếp tục tiến về phía trước nữa, bằng không nàng lại gặp phải Ác Huyễn lợi hại ở loại độ cao hiện tại, cổ họng của nàng sẽ không phải là bốc khói mà là bốc hỏa.

Một khi không tốt, phải vĩnh viễn ở lại núi tuyết.

Dạ Lai Thiên Hương chỉ có thể từ bỏ.

- Nàng đi được bao cao?

Trương Lý lão thái gia mở miệng hỏi.

- Hai ngàn tám trăm ba mươi lăm trượng.

Giáo tập rất nhanh lại báo ra thành tích của Dạ Lai Thiên Hương.

Thành tích này so với Trương Lý Tiểu Hồ thì kém hơn một chút, cho dù Dạ Lai Thiên Hương từ bỏ muộn hơn Trương Lý Tiểu Hồ, nhưng không phải muộn thì đại biểu cho nàng đi được cao hơn.

Sau khi Dạ Lai Thiên Hương từ bỏ được một đoạn thời gian rất dài, vẫn không có thí sinh nào từ bỏ nữa.

Ác Huyễn Lĩnh Vực trước mắt, còn có sáu thí sinh vẫn đang tiếp tục kiên trì.

Sáu thí sinh này đều dùng một loại tốc độ chậm chạp tiến về phía trước, nhưng không ai từ bỏ.

Sắc mặt Chu Phàm ngưng trọng, hắn vừa rồi đã giết chết một con quái quyệt, may mà quái quyệt này không tính là mạnh, bằng không hắn sẽ rất phiền.

Hắn hiện tại đang ở độ cao hai ngàn tám trăm năm mươi trượng, từ sau khi tiến vào hai ngàn tám trăm trượng, hắn bước đi rất gian nan.

Cơ hồ đi mỗi mười trượng, hắn đều sẽ gặp phải bà lão áo đen cầm ô đen đó, năm mươi trượng này, hắn đều dựa vào hai châm của Huyễn Hư Cửu Châm để loại bỏ Ác Huyễn đặc biệt này.

Bà lão cầm ô đen đó giống như âm hồn bất tán đi theo hắn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...