Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1313: Chương 1313: Châm thứ hai (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hắn nhìn thấy một bà lão mặc áo đen, bà lão chống một cái ô đen, nếp nhăn trên mặt chồng vào nhau, tạo ra hắn vòng xoáy bất quy tắc.

Bà lão cười với hắn, nụ cười khiến người ta sợ hãi.

Toàn thân Chu Phàm nổi da gà, da gà càng lúc càng lớn, bành trướng thành mầm thịt, hơn nữa có xu thế càng lúc càng lớn, hóa thành nhọt, Chu Phàm cảm thấy thân thể của mình đang sụp đổ.

Long Thần Huyết hơi sôi trào, muốn bóp chết lực lượng quỷ dị âm lãnh này.

Chu Phàm cắn răng, chịu đựng sự xâm nhiễm của Ác Huyễn, từ trong áo lấy ra châm dài thứ hai, một châm đâm vào huyệt Cự Khuyết.

Cảm giác đau như có dùi đâm vào đùi ập tới, cơn đau do châm thứ hai của Hư Huyễn Cửu Châm và châm thứ nhất cộng lại khiến Chu Phàm đau tới thở ra tiếng.

Nhưng Hư Huyễn Châm truyền ra lực lượng kỳ lạ, lập tức khiến bà lão cầm ô đen đó biến mất, dị trạng thân thể cũng đang nhanh chóng khôi phục lại.

Sau khi Chu Phàm xác nhận Ác Huyễn đã rút đi, ngón tay hắn khẽ động, rút hai cái châm dài ra.

Hắn mới thoát khỏi cảm giác đau.

- Không khỏi quá đáng sợ rồi.

Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ sợ hãi, vừa sợ Ác Huyễn, cũng sợ đau đớn của Hư Huyễn Cửu Châm.

Mới châm thứ hai.

Chu Phàm có chút hoài nghi, chẳng lẽ thật sự có người có thể chống đỡ được chín châm chồng lại à?

Chẳng trách Triệu Nhã Trúc và trong bí pháp Hư Huyễn Cửu Châm đều đề cập tới châm thứ chín phải dùng cẩn thận, nếu không thật sự sẽ đau đến nhân hồn sụp đổ.

Chu Phàm lại vội vàng leo lên trên, hiện tại hắn chỉ ở trình độ hai ngàn tám trăm hai mươi trượng, đã bị bức không dùng tới châm thứ hai.

Hi vọng châm thứ ba là muộn một chút mới phải dùng tới.

Ngay khi Chu Phàm đang leo lên, trong mười một thí sinh đã có người không thể không từ bỏ xuống núi.

Là Đông Phương Phượng, hai mắt hắn đỏ rực, thân thể xanh ngọc của hắn xuất hiện từng vết rạn.

- Sao ta có thể dừng lại ở đây, ta không cam tâm.

Đông Phương Phượng gầm khẽ, hắn ý đồ nhấc chân leo lên trên, nhưng Ác Huyễn càng lúc càng lợi hại, thân thể xanh ngọc có xu thế vỡ vụn.

Trên mặt Đông Phương Phượng lộ ra vẻ sợ hãi, hắn rút chân về, trầm mặc một hồi lâu, mới thở dài, đi xuống dưới núi.

Đám người Trọng Điền ở dưới Huyền Quang Ngọc Bích đều nhìn điểm sáng di động xuống phía dưới của Đông Phương Phượng, Trương Lý lão thái gia bình tĩnh hỏi:

- Thành tích của hắn là bao nhiêu trượng?

- Hai ngàn tám trăm linh bảy trượng.

Một vị giáo tập đưa ra con số chuẩn xác.

Đây là độ cao chính xác thông qua Huyền Quang Ngọc Phù và Thiên Huyễn Tuyết Sơn đo ra được.

- Thành tích này đã rất không tồi.

Trọng Điền cười nói.

Trương Lý lão thái gia hờ hững, hắn nhìn điểm sáng đại biểu cho Trương Lý Tiểu Hồ, hắn quan tâm Trương Lý Tiểu Hồ có thể có thể tới trình độ nào hơn.

Hiện tại tất cả mọi người đều biết, hai ngàn tám trăm trượng lại có một đường ranh giới.

Sau Đông Phương Phượng, không tới một thoáng, lại xuất hiện thí sinh thứ hai dừng lại.

Bên Hàn Tử Tuyến vẫn có mấy vị thí sinh chưa từ bỏ, nhưng muốn đi tới đều là hi vọng xa vời.

Bọn Trọng Điền cũng không chú ý tới tình huống của mấy thí sinh đó nữa, mà là đặt sự chú ý ở trên người thí sinh đáng chú ý nhất ở độ cao hai ngàn bảy trăm trượng, trên thực tế cũng là như vậy, thí sinh dừng lại ở Hàn Tử Tuyến chỉ là không cam lòng mà thôi, chú ý cũng không có tác dụng gì.

Cho dù bọn họ có biện pháp phá tan Hàn Tử Tuyến, cũng không thể trong vòng một ngày đuổi kịp những thí sinh lợi hại đó.

Các thí sinh vẫn đang trèo lên ở hai ngàn bảy trăm trượng, sẽ quyết ra hạng nhất việt dã lần này.

Người thứ hai từ bỏ sau Đông Phương Phượng là Hạc Nhất Minh.

Trong gió tuyết đầy trời, vẻ mặt Hạc Nhất Minh sầu khổ, hắn ra sức kéo thùng lớn mà mình mang đến, nhưng thùng lớn đã nặng như vạn cân, hắn kéo thế nào cũng không được, sắc mặt hắn thậm chí đã đỏ lên.

- Được rồi, được rồi, không đi thì không đi, chúng ta giờ xuống núi.

Hạc Nhất Minh chỉ có thể cười khổ nói.

Hắn vừa nói này, thùng gỗ đột nhiên biến thành nhẹ như lông vũ, Hạc Nhất Minh ôm thùng, đi xuống dưới núi, rất nhẹ nhàng, hắn quay đầu nhìn đỉnh núi, lại thở dài.

Điểm sáng của Hạc Nhất Minh đang đi xuống phía dưới, tất nhiên lọt vào trong tầm nhìn của ba người Trọng Điền.

Bọn họ đều biết đây là đệ tử hạch tâm của Phi Hạc Huyện Hạc gia.

- Thành tích của Hạc Nhất Minh dừng lại hai ngàn tám trăm mười một trượng.

Giáo tập báo cáo với ba người Trọng Điền.

- Chỉ thiếu bốn trượng là tụt một bậc, nếu Đông Phương Phượng biết, chắc sẽ tức giận đến hộc máu.

Trương Lý lão thái gia chẹp một tiếng nói.

Thi việt dã là dựa theo độ cao để xếp thành tích, kém một bậc cho dù là chênh lệch một trượng, vậy điểm chênh lệch cũng không nhỏ.

Mà thời gian Ác Huyễn xâm nhiễm có đôi khi sẽ khác nhau, Hạc Nhất Minh có thể đi thêm bốn trượng, cũng bởi vì Ác Huyễn của hắn xâm nhiễm tới chậm hơn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...