Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1312: Chương 1312: Châm thứ hai

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Người vì tiền tài mà chết, chim vì thức ăn mà vong, chỉ cần tiến vào lớp chữ Giáp, có thể đạt được tài nguyên không đếm xuể, đó đều là tiền, tiền tiền tiền…

Trương Lý Tiểu Hồ vừa lải nhải vừa cắn răng trèo lên,

- Không ai có thể cướp được tiền của ta.

Khi Trương Lý Tiểu Hồ lải nhà lải nhải, trên thân thể hắn chui ra từng sợi lông đỏ, khiến hắn nhìn giống như một quái nhân lông đỏ.

Ác Huyễn Lĩnh Vực sau hai ngàn bảy trăm trượng, Hùng Phi Tú là một trong số người ít có vẫn mang theo tùy tùng.

Hai lão giả một trái một phải kẹp Hùng Phi Tú ở giữa, trên người hai lão giả khắc từng đạo phù văn huyền ảo, tỏa ra quang mang màu xanh, bao phủ ba người bọn họ.

- Những kẻ ngu xuẩn đó chắc vẫn bị cản ở ngoài Ác Huyễn.

Trên mặt Hùng Phi Tú lộ ra nụ cười khinh thường,

- Hùng Phi Tú ta đã định trước là số một, sau này cũng sẽ là thiên hạ đệ nhất.

Hai lão giả lộ ra vẻ mặt đau khổ, thiếu gia của ta à, lòng tin này của ngươi cũng quá bành trướng rồi.

Ôn Hiểu đang chậm rãi trèo lên, tốc độ của hắn không nhanh không chậm, da dưới quần áo của hắn vẫn bị băng vải màu trắng quấn lấy, nhưng trong khe hở của băng vải có trùng tử màu vàng nhỏ bò ra bò vào, trùng tử phát ra thanh âm nhỏ như muỗi kêu, từng con trùng tử hội tụ cùng một chỗ, khiến người ta nghe mà trong lòng khó chịu.

Nhưng sắc mặt Ôn Hiểu lạnh lùng, đây là thủ đoạn hắn đối kháng Ác Huyễn, tiếng trùng có thể giúp hắn chống đỡ sự xâm nhiễm của Ác Huyễn.

….

Đỗ Nê buổi sáng đã cáo biệt hai vị giáo thụ, một mình lên đường, hiện tại hắn leo lên trên không giống một thư sinh, ống quần hắn vén lên bọc bùn đen, nhìn giống như một nông dân từ trong đồng ruộng đi ra.

Nhưng hắn không để ý, mà là vẻ mặt đau khổ lầm bầm:

- Thi việt dã này đúng là biến thái, cũng không biết thánh nhân nghĩ thế nào, nếu thực sự có nguy hiểm, ta vẫn nên mau chóng rút lui thì hơn, hiện tại cứ nỗ lực đã, vọng lần này đừng thua Nhất Hành.

Nếu từ Huyền Quang Ngọc Bích nhìn lại, có thể nhìn thấy mười một thí sinh đã leo lên hơn hai ngàn bảy trăm trượng, vẫn là Hậu Thập Tam Kiếm chậm nhất, hắn đi lên muộn nhất, hiện tại độ cao leo lên cũng là thấp nhất trong mười một người.

Hắn vẫn là bộ dạng biếng nhác, đi ba bước thì dừng lại, cũng lại ngón tay như kiếm đâm chéo ra, sau đó lại đi ba bước, nhìn tốc độ này của hắn, chắc khi thi việt dã kết thúc cũng khó có thể leo lên được một trăm trượng…

Toàn thân Đông Phương Phượng tỏa ra màu xanh ngọc, hắn trầm mặc leo lên, hắn mưu đồ quá nhiều, bất kể là đệ tử bí truyền của Cao Tượng Thư Viện, Bạch Tượng Tự hay là Trương Lý Tiểu Hồ, kỳ thật hắn đều không để trong lòng, hắn đã định trước là nam nhân sẽ chấn hưng Đông Phương gia, không thể thua những người đó trong thi việt dã, hắn phải thắng!

Trong gió tuyết, một nam tử mập mạp kéo một cái thùng gỗ đen đi tới, thùng cao bằng hắn, còn thô hơn lưng hắn, vẻ mặt hắn chua chát, thỉnh thoảng quay đầu nhìn thùng:

- Thùng à thùng, ngươi không thể tuột xích ở thời điểm mấu chốt được, hiện tại đều dựa vào ngươi.

- Ta đã nói đừng tới Cao Tượng Huyện, ở lại Phi Hạc Huyện tốt hơn, không cần phải đi núi tuyết nguy hiểm như vậy, nãi nãi đúng là hại ta đến khổ.

Những thiên tài trẻ tuổi này đều đang tiến hành nỗ lực cuối cùng, Chu Phàm cũng không ngoại lệ.

Chưa tới giữa trưa, hắn đã đi lên được một trăm trượng, trong một trăm trượng này, hắn đã mấy lần bị Ác Huyễn xâm nhiễm, nhưng đều bị hắn dùng châm thứ nhất của bí pháp Hư Huyễn Cửu Châm loại bỏ.

Không thể không nói, bí pháp Hư Huyễn Cửu Châm còn dùng tốt hơn hắn nghĩ, chỉ là châm thứ nhất, đã có thể giúp hắn chống đỡ được một trăm trượng.

Cho dù là cảm giác như kim đâm vào tim đó mỗi lần đều khiến hắn đau đến nhe răng nhếch miệng.

Nhưng vẫn khiến Chu Phàm cảm thấy phấn chấn, châm thứ nhất có hiệu quả như vậy, có lẽ leo lên trên ba trăm trượng sẽ không phải dùng tới chín châm, vậy chỉ cần cảnh giác sự tập kích của quái quyệt là được rồi.

Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng Chu Phàm vẫn không thả lỏng cảnh giác, hắn sớm đã lấy châm thứ hai ra để dự phòng.

Hiện tại đã là độ cao hai ngàn tám trăm trượng.

Ngẩng đầu cũng có thể lờ mờ nhìn thấy hình bóng của đỉnh núi bị mây trôi màu đỏ che phủ.

Mây trôi màu đỏ, sắc mặt Chu Phàm biến thành ngưng trọng, thí sinh khác nghĩ thế nào thì hắn không biết, nhưng hắn thà nhận thành tích thấp một chút, cũng không định thử lên đỉnh, Quỷ Táng Quan một mực không rời đi, nguy hiểm hắn phải đối mặt rất có thể là ở ngay trên đỉnh núi.

Khi Chu Phàm vừa đề phòng, vừa cân nhắc việc này việc này, tầm nhìn của hắn lại trở nên mơ hồ.

Ác Huyễn lại tới rồi.

Chu Phàm thuần thục đâm châm thứ nhất vào trong huyệt Thiên Trung, cảm giác đau lại ập tới, Chu Phàm nén đau, rất nhanh hắn hơi biến sắc.

Bởi vì tầm nhìn biến thành có chút quỷ dị.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...