Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1310: Chương 1310: Bóng người xám bạc (2)
Khí lực to lớn khiến cho hắn như bổ dưa thái rau, mỗi một đao đánh xuống, không phải binh khí bị chém đứt thì chính là mạng người bị thu gặt.
Đao trong tay Chu Phàm vốn không phải binh khí tốt gì, sau khi binh khí gãy, hắn lại vươn tay ra đoạt cái khác, có thể đoạt được một thanh đao săn thì tiếp tục chém giết.
Máu không ngừng rơi, trên mặt đất có thêm rất nhiều tàn khu bại thể vỡ vụn.
Cho dù có một số người đã thi hóa, cũng khó có thể ngăn cản khí lực cường đại đó của Chu Phàm.
Cuối cùng chỉ còn lại Vương Nhất đang lui về phía sau cùng với Vương Bát vốn bởi vì chân bị thương mà đi rất chậm là chưa chết.
- Sao có thể như vậy được?
Mặt Vương Nhất lộ vẻ ngạc nhiên,
- Vì sao ngươi có thể đột phá cực hạn?
- Các ngươi có thể lấy nhiều khi ít, lại có thể thi hóa, vì sao ta không thể có khí lực lớn hơn một chút?
Chu Phàm cười lạnh nói.
Vương Bát không chút do dự xoay người bỏ chạy.
Vương Nhất cũng vậy, hai người tách ra điên cuồng bỏ chạy.
Bọn họ lẩm bẩm, mộng cảnh rất nhanh sẽ kết thúc, nói không chừng có thể đào thoát.
Hai chân Chu Phàm giậm một cái, chính là đuổi theo Vương Bát, khi hắn chạy bởi vì khí lực to lớn đó, giống như đất rung núi chuyển, tốc độ nhanh tới khiếp người, lập tức đuổi kịp Vương Bát.
Vương Bát quay đầu, mặt lộ vẻ hoang mang, nhưng hắn ngay cả nói cũng không kịp đã bị một đao của Chu Phàm bổ vào đầu.
Chu Phàm giết chết Vương Bát, sau đó lại đuổi theo Vương Nhất.
Đương nhiên hắn không nhận ra đó là Vương Nhất, ở trong mắt hắn, mười tám người này đều giống hệt nhau, hắn cũng không cần thiết phải phân biệt.
Vương Nhất chạy rất nhanh, nhưng so với Chu Phàm, lại chậm như một con rùa.
Vương Nhất mắt thấy Chu Phàm sắp đuổi kịp hắn, tuyệt vọng xoay người, ném binh khí trong tay xuống, lớn tiếng hô lên:
- Xin ngươi đừng giết ta, ta có thể nói với ngươi bí mật của mộng.
Vương Nhất kêu như vậy là muốn kéo dài thời gian, chờ thời gian vừa đến, Chu Phàm sẽ không thể không rời khỏi mộng cảnh, như vậy hắn mới có thể sống sót.
Chỉ là Chu Phàm cười lạnh một tiếng, đao săn trong tay hắn ném ra, giống như một mũi tên xuyên qua gáy Vương Nhất.
Hai mắt Vương Nhất trợn lên, hắn không cam lòng, dường như đang hỏi chẳng lẽ ngươi không muốn biết sao?
Sau khi Chu Phàm giết chết Vương Nhất, hắn đặt mông ngồi dưới đất, thở dài nói:
- Ta cũng muốn biết, nhưng ta không thể phân biệt được lời ngươi nói là thật hay giả, hơn nữa thời gian cũng sắp hết rồi, ta lấy đâu ra thời gian mà nghe ngươi lải nhải? Quan trọng nhất là khí lực của ta đang không ngừng trôi đi…
- Hiện tại ngay cả đứng dậy cũng không làm được, còn không giết ngươi, nói không chừng chính là ta sẽ phải chết…
Chu Phàm không nói sai, hắn quả thật là một đầu ngón tay cũng không thể động đậy, phù văn khắc trên trán đang nhanh chóng tiêu tán, phù văn này giống như hút cạn tiềm lực trong thân thể hắn.
Nhưng hắn không để ý, hắn nhìn trời màu xám, bật cười ha ha.
Trong nháy mắt Chu Phàm tỉnh lại, chính là kiểm tra tình huống của thân thể mình, trải qua thời gian một đêm, Bạo Vũ Linh, Long Thần Huyết của hắn cơ bản đều đã khôi phục lại.
Ngoại thương ngày hôm qua vẫn hơi đau, nhưng đã không có trở ngại.
Sau khi xác nhận thân thể khôi phục như thường, Chu Phàm mới thở phào, hắn từ chỗ Tiểu Quyển tiếp nhận quyền khống chế thân thể, chân khí hùng hậu hợp thành lồng phòng ngự chân khí chống đỡ hàn khí xâm nhập.
Long Thần Huyết khôi phục, khiến chân khí của hắn có thể nhanh chóng khôi phục, chống đỡ hàn khí xâm nhiễm cũng không tính là chuyện lớn gì.
Chu Phàm đứng lên hong khô áo bông đã bị nước tuyết thấm ướt, nhìn trời mờ mịt, xem ra thời tiết hôm nay đúng là không tốt.
Hắn nhớ tới mộng cảnh đêm qua, sắc mặt nghiêm lại, đêm qua ý niệm hắn gửi vào Thần Nguyên Châu là giết chết tất cả người xuất hiện trong tầm nhìn của mình.
Bởi vì nguyên nhân của Vương Thập Bát, trước khi Chu Phàm đi vào giấc mộng đã hoài nghi mình sẽ gặp phải những huynh đệ đó của Vương Thập Bát, bọn họ đều là thợ săn thực lực cường đại hơn người bình thường một chút, cho dù có thi hóa, nhưng chỉ cần đánh trúng chỗ yếu hại thì vẫn có thể giết được.
Cho nên Chu Phàm mới gửi vào ý niệm như vậy, nhưng giấc mộng đêm qua khiến hắn cảm thấy bất ngờ, hắn không ngờ mười bảy huynh đệ của Vương Thập Bát toàn bộ đều xuất hiện.
Nếu không có phù văn xám bạc đó đột nhiên xuất hiện, hắn có thể đã chết trong ác mộng đó rồi.
Về phần lai lịch của phù văn, hắn nhớ tới bóng người mập mạp nhìn thấy cuối cùng, lại hơi nhíu mày.
Trong lòng hắn có một chút suy đoán, hắn không tiếp tục nghĩ nữa, mà là bận rộn giải trừ thu lại phù trận đêm qua mình bày ra.
Lại ăn một chút lương khô lót dạ, làm xong việc này, Chu Phàm mới nhìn về phía thế giới tuyết đỏ trên sơn bình.
Hôm nay thi việt dã sẽ kết thúc.
Có thể leo lên được bao nhiêu trượng phải xem hôm nay.
Mà hiện tại thành tích của ta là hai ngàn bảy trăm trượng… Chu Phàm lấy ra hộp vuông gỗ đen, rút châm dài màu xanh nhạt nhỏ như sợi tóc.