Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1309: Chương 1309: Bóng người xám bạc
Thanh âm của hắn rất lớn, đây là để huynh đệ khác nghe thấy, cũng bởi vì cho dù Chu Phàm nghe thấy cũng vô dụng.
Chu Phàm ở trong mắt hắn chỉ là một con thú bị vây sắp cho chết mà thôi.
- Được.
- Hiểu rồi.
Hai bên Rừng tuyết không ngừng có thanh âm vang lên đáp lại mệnh lệnh của Vương Nhất.
Vòng vây của bọn họ là theo hình tam giác, Chu Phàm là con mồi chỉ có thể đi tới một phương hướng.
Nhưng bản thân rừng tuyết lại không lớn, Chu Phàm còn lui tiếp, sẽ bị bức ra khỏi rừng tuyết.
Một khi rời khỏi rừng tuyết, chạy đến mặt tuyết không có gì che chắn, vậy chờ Chu Phàm sẽ là sự vây công của người đông thế mạnh.
Song quyền nan địch tứ thủ, huống chi Chu Phàm là phải đối mặt với mười hai người?
Cách làm của Vương Nhất hiển nhiên rất chính xác, ám tiễn chỉ bắn được lác đác mấy tên rồi không bắn nữa.
Mười hai người thấy sắp ra khỏi rừng tuyết, bọn họ cười lạnh một mình.
Để tránh Chu Phàm trốn ở trên cây tránh được sự vây quét của bọn họ, bọn họ ngay cả mỗi một cái cây đều không bỏ qua tìm kiếm.
Hơn nữa dự cảm của bọn họ luôn có thể cảm giác được phương hướng của Chu Phàm, cũng không sợ Chu Phàm phá vây mà không biết.
Trong cảm tri của bọn họ, Chu Phàm đang rời xa rừng tuyết.
Vương Nhất hô:
- Hắn rời khỏi rừng tuyết rồi, chúng ta mau đuổi theo.
Mười hai người chạy ra khỏi rừng tuyết, quả nhiên nhìn thấy một bóng người đang chạy nhanh trên mặt tuyết, bọn họ thét to đuổi theo.
Truy đuổi trên mặt tuyết duy trì thời gian không ngắn, thể lực của hai bên vốn tương đương, nhưng lúc trước Chu Phàm đã tiêu hao quá nhiều.
Thế là, Chu Phàm và bọn họ vẫn tồn tại chênh lệch không nhỏ.
Chu Phàm nghiêm mặt, hắn không nhìn thấy bất kỳ hi vọng chiến thắng nào, nhưng cũng không có nghĩa là hắn sẽ từ bỏ.
Hắn chỉ có thể không ngừng chạy nhanh về phía trước, bởi vì một khi dừng lại thì sẽ chết.
Mười hai người cũng không thể quay lại tìm ngựa, bọn họ đuổi sau lưng Chu Phàm, vừa chạy vừa bắn tên, có mấy mũi tên thiếu chút nữa thì bắn trúng Chu Phàm.
Tâm tình của mười hai người đều thả lỏng hơn không ít, bởi vì bọn họ nhìn ra Chu Phàm đã là nỏ mạnh hết đà, hiện tại chỉ là giãy giụa trước khi chết mà thôi.
Bọn họ từng nhìn thấy điểm này ở trên người không ít con mồi, vì vậy cũng không vội vàng, nếu không phải Vương Nhất thúc giục, bảo bọn họ đừng lơ là, bọn họ khẳng định sẽ trêu chọc con mồi đáng giận đã khiến bọn họ chịu không ít đau khổ này.
Chu Phàm đã đến cực hạn, hắn hít vào một hơi, cảm thấy ngũ tạng lục phủ đau đớn, tứ chi giống như không nhấc lên được nữa, hắn biết có chạy nữa cũng không thoát được, hai mắt lạnh lùng, kéo cung đặt tên, bắn ra một mũi tên cuối cùng.
Vù!
Mũi tên bắn trúng chân trái của Vương Bát, Vương Bát nhếch miệng, nhổ tên ra, trên mặt là nụ cười dữ tợn.
Trong mười hai người có bảy người giương cung, mũi tên nhắm nào Chu Phàm.
Tên của Chu Phàm bắn hết rồi, ném cung săn xuống, nhổ ra một ngụm nước miếng, tay trái nắm đao săn, tay phải cầm búa, hung hãn xông tới mười hai người.
Dũng mãnh như vậy, khiến bảy người chuẩn bị bắn tên đó đều khựng lại, bọn họ trước giờ chưa từng thấy người mạnh như vậy.
Đương nhiên nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng bọn họ không chuẩn bị tha cho Chu Phàm, tên là vẫn phải bắn ra.
Chỉ là tên của bọn họ vẫn không bắn ra được.
Bởi vì trên người Chu Phàm tỏa ra gợn sóng màu xám bạc, tất cả chung quanh đều ngừng lại.
Gợn sóng hóa thành một hình người mập mạp, hình người hơi quay đầu nhìn Chu Phàm, sau đó lại thu liễm thành một phù văn phức tạp, khắc ở trên trán Chu Phàm.
Phù văn phát ra ánh sáng lạnh.
Hai mắt Chu Phàm bộc phát ra tinh quang, hắn cảm thấy toàn thân đang mỏi mệt tràn ngập khí lực, loại khí lực này hắn rất quen thuộc, đây là khí lực khổng lồ mà hắn tu luyện ra ở Lực Khí Đoạn.
Lúc này hình ảnh yên lặng cũng khôi phục bình thường.
Bảy mũi tên bắn tới Chu Phàm, bao phủ chỗ yếu hại trên người hắn.
Chỉ là Chu Phàm cười lớn một tiếng, đao săn ở tay trái của hắn đột nhiên xoay chuyển, dùng tốc độ lớn mà khó có thể tưởng tượng, chém bảy mũi tên thành hai đoạn.
Mười hai người đều ngây ra, bọn họ không ngờ người trong mộng này lại có bản sự như vậy.
Chu Phàm đột nhiên chạy nhanh xông tới, hắn nhanh như một con mãnh thú.
Mười hai người biết không kịp bắn ra tên thứ hai, bọn họ ném cung săn, cầm lấy binh khí của mình hét lớn phóng tới Chu Phàm.
Sắc mặt Chu Phàm hờ hững, hắn chỉ thuận tay ném búa.
Búa cấp tốc xoay tròn, bổ xuống đầu Vương Thập Nhị, máu rải trên mặt tuyết.
Trường thương của Vương Thập Tam đâm tới Chu Phàm trước.
Đao săn ở tay trái Chu Phàm chém ra, bổ trường thương thành hai đoạn, đao quang nhanh tới tuyệt luân như ánh trăng rải đất, chém Vương Thập Tam thành hai nửa.
Chu Phàm am hiểu sử dụng song thủ đao, đao tay trái và đao tay phải đối với hắn mà nói là không có bất kỳ khác biệt gì, cho nên hắn không đổi tay, tiếp tục dùng tay trái mà chém.