Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 1308: Chương 1308: Vây thú trong rừng
- Không phải vấn đề có chạy trốn hay không, hắn có thể giết chết bốn người bọn Thập Ngũ, chúng ta lại có thể cùng nhau tiến vào mộng cảnh, chứng tỏ bản thân bất thường, nếu chúng ta lơ là, cho dù có thể giết được hắn, cũng sẽ có hao tổn, ngươi hi vọng người hao tổn là ai?
Vương Nhất hỏi.
- Không muốn.
Vương Thập thu liễm nụ cười.
Những người còn lại đều hơi gật đầu.
Bọn họ về tới chỗ đàn ngựa, sau đó đuổi đàn ngựa tiến về phía trước, mà mười bốn người bọn họ thì đi theo phía sau đàn ngựa, làm như vậy có thể tránh khỏi trong rừng tuyết.
Dự cảm truy tung của bọn họ nói với bọn họ rằng Chu Phàm đang trốn trong rừng tuyết, bọn họ cũng không sợ Chu Phàm có thể chạy thoát khỏi truy tung của bọn họ.
Sau khi mười bốn người tiến vào rừng tuyết, thấy không có ám tiễn phóng tới, đều thở phào.
Nhưng mười bốn người không bỏ đàn ngựa, mà là tiếp tục theo đàn ngựa chậm rãi đi tới.
Mười bốn kẻ giảo hoạt.
Nếu là người khác, có lẽ sẽ cảm thấy tuyệt vọng.
Nhưng Chu Phàm thì không, tâm hắn lạnh như sắt, trong đáy lòng không ngừng có thanh âm nói với hắn: Giết chết tất cả người xuất hiện trước mắt hắn.
Hắn mượn cây cối, nhìn chằm chằm đàn ngựa và người đang di động.
- Như vậy quá phiền, hạn chế rất lớn tốc độ của chúng ta.
Vương Thập Tam cảm thấy có chút không quen.
Trước kia bọn họ chơi trò chơi săn bắn người trong mộng, chưa từng cẩn thận uất nghẹn như vậy.
Vương Nhất không để ý đến sự oán giận của Vương Thập Tam, hắn là thủ lĩnh của mười tám huynh đệ, so với huynh đệ khác thì cẩn thận hơn nhiều.
Hắn chỉ tìm kiếm thân ảnh của Chu Phàm.
Chu Phàm ở trong dự cảm của hắn là chưa ra khỏi rừng tuyết, vậy khẳng định đang trốn trong chỗ tối nhìn họ chằm chằm tìm kiếm cơ hội.
Quan hệ giữa Con mồi và thợ săn có lẽ sẽ thay đổi, Vương Nhất không muốn trở thành con mồi, hắn chỉ làm thợ săn.
Vù!
Một mũi tên từ trong rừng cây bắn ra, bắn về phía Vương Thập Nhất ở rìa khác.
Một tên này quá đột nhiên, Vương Thập Nhất căn bản không thể phản ứng kịp, đã bị xuyên qua cổ.
Mười ba người còn lại nhao nhao cúi đầu, tựa vào bụng ngựa, cảnh giác nhìn tên thứ hai.
Sắc mặt Vương Thập Nhất biến thành trắng bệch, từng đạo gân máu hiện lên, mắt hắn cũng biến thành màu trắng của xương, hắn nghiêng đầu, không rút tên ra không ngờ vẫn chưa chết.
Hắn Trở thành trạng thái hành thi đã mất đi lý trí, chỉ chạy theo phương hướng ám tiễn phóng tới.
Vù!
Tên Thứ hai lại bắn ra.
Một tên găm trên trán Vương Thập Nhất, hắn ngã xuống đất.
Mười ba người còn lại mượn cơ hội này rời xa đàn ngựa, trốn ở phía sau cây cối, nhao nhao kéo cung bắn tên.
Vù vù vù!
Từng cây cung tên xuyên qua gió tuyết, bắn đến phương hướng ám tiễn phóng tới.
Bọn họ còn thuần thục mượn cây rừng che chắn mà chậm rãi tới gần phương hướng ám tiễn.
Để phòng ngừa con mồi chạy thoát, Vương Nhất ra hiệu, có tám người chia làm hai tốp chạy hai bên, cùng sáu người bọn Vương Nhất hình thành thế vây lại.
Trong rừng cây thỉnh thoảng có ám tiễn phóng tới, nhưng bọn Vương Nhất đều rất khôn khéo, không g ám tiễn bất kỳ cơ hội nào.
Bọn họ cũng thỉnh thoảng cũng bắn tên, làm trì hoãn bước chân phá vây của con mồi.
Ám tiễn dần dần ngừng lại, không còn bắn ra nữa.
- Hắn hết tên rồi.
Vương Nhị mở miệng nói.
Tên trong tay người trong mộng chỉ có thể đến từ Vương Thập Thất, Vương Thập Lục, Vương Thập Ngũ.
Sau khi tiến vào rừng tuyết, Vương Nhị một mực đang đếm tên của Chu Phàm, hắn xác nhận Chu Phàm đã không còn tên.
Biết được Chu Phàm đã không còn tên, mười ba người phát ra tiếng cười, từ sau cây cối phóng ra.
Chu Phàm đã không còn tên cũng giống như hổ bệnh không có nanh vuốt, là thịt cá trên thớt để mặc bọn họ giày xéo.
Chỉ là bọn họ còn chưa vây tới gần, lại một mũi tên bắn ra, bắn trúng đầu Vương Cửu, xuyên qua đầu Vương Cửu.
Vương Cửu thậm chí ngay cả thi hóa cũng không thể làm được đã ngã xuống đất.
Mười hai người lại cuống quít trốn phía sau cây cối, mới tránh được tên thứ hai.
Vương Nhất nhìn chằm chằm thi thể của Vương Cửu, trầm giọng nói:
- Vương Nhị, thế này là sao?
- Không thể, sao hắn vẫn còn tên?
Vương Nhị có chút không thể tin nói,
- Chẳng lẽ vào lúc thế này, hắn còn có thời gian thu về tên mà chúng ta bắn ra?
- Đây căn bản là chuyện không thể, nếu không rất dễ bị tên lạc bắn trúng.
- Chúng ta bị lừa rồi, vừa rồi hắn bắn ra rất nhiều mộc tiễn không có lực sát thương.
Vương Thập Nhị nhặt về một mũi tên, sắc mặt tối sầm nói.
Tên trong tay Vương Thập Nhị là một mũi tên gỗ được vót thành, mũi tên rất đơn sơ, lực sát thương của tên như vậy cơ hồ là bằng không, nhưng tâm thần của bọn họ một mực đặt ở trên người Chu Phàm, ngược lại không chú ý tới loại chi tiết này.
Nếu không Vương Cửu cũng không phải chết.
Hiện tại bọn họ không ai dám khẳng định trong tay Chu Phàm còn bao nhiêu mũi tên.
- Đừng quan tâm hắn còn bao nhiêu tên, chúng ta cứ chậm rãi vây lên, xem hắn còn có thể trốn bao lâu?
Vương Nhất lớn tiếng hô.