Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 1307: Chương 1307: Ba người (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Hắn có thể cho rằng là bất ngờ, nếu đổi lại là chúng ta, nói không chừng cũng sẽ lơ là, dẫu sao ai mà ngờ được người trong mộng đó lại tỉnh lại?

Vương Thập Lục lắc đầu.

- Hắn có thể có ở bên trong nhà gỗ.

Vương Thập Lục nhìn nhà gỗ khói đen hừng hực, nói.

Xung quanh không có chỗ để ẩn thân, nhà gỗ chính là nơi ẩn thân nhất.

- Chưa chắc, hắn có thể nằm trong mặt tuyết, mai phục chúng ta.

Vương Thập Ngũ trầm giọng nói.

- Có lý.

Vương Thập Lục cũng nhận định suy luận này.

Bước chân của Vương Thập Ngũ và Vương Thập Lục càng lúc càng chậm, bọn họ nhìn chằm chằm nhà gỗ, nhìn chằm chằm mặt tuyết, đề phòng Chu Phàm tập kích.

Chỉ là bọn họ có kiên nhẫn tới mấy, cho đến khi tới gần nhà gỗ, cũng không có bất kỳ phát hiện gì.

Tuyết quá lớn, gió tuyết rơi xuống che lấp tầm nhìn, muốn tìm ra một người cũng không dễ dàng.

Khi bọn họ đang do dự có nên phá cửa mà vào không, một mũi tên từ phía sau bọn họ bắn tới.

Vù!

Mũi tên đó bắn lên đầu Vương Thập Lục, xuyên qua đầu hắn.

Vương Thập Lục lập tức tử vong ngã xuống đất.

Nhưng vị trí của Chu Phàm cũng bại lộ, Vương Thập Ngũ không hề do dự quay người bắn tên.

Chu Phàm không kịp lắp mũi tên thứ hai, hắn chỉ lăn một vòng trên mặt tuyết, tránh được tên mà Vương Thập Ngũ phóng tới.

Hắn lập tức đứng dậy, lấy búa ra, giống như một con báo đánh tới Vương Thập Ngũ.

Vương Thập Ngũ không hề hốt hoảng, lấy ra một mũi tên, đặt lên dây cung, nhắm vào đầu Chu Phàm.

Mắt thấy Vương Thập Ngũ kéo căng dây cung, sắp bắn thủng đầu hắn.

Chu Phàm phát ra một tiếng rống quái dị, hắn đã cách Vương Thập Ngũ rất gần, tay trái hắn cầm tuyết vung ra.

Bốp một tiếng đập lên mắt Vương Thập Ngũ, khiến cho Vương Thập Ngũ theo bản năng nhắm mắt lại.

Vừa nhắm mắt, động tác bắn tên của hắn cũng trì hoãn một chút.

Chu Phàm bổ nhào tới, một búa chém bay cung tiễn của hắn.

Vương Thập Ngũ bị chém cho phải lui về phía sau một bước, hắn vung trường cung đập tới Chu Phàm, ý đồ ngăn cản công kích của Chu Phàm.

Nhưng công kích trong lúc vội vàng này không thể ngăn cản búa thứ hai đã giơ lên của Chu Phàm, hắn bổ một búa vào cổ Vương Thập Ngũ.

Phập.

Máu trên cổ từ chỗ lưỡi búa trào ra.

Vương Thập Ngũ nhanh chóng thi hóa, mắt và da hắn đều biến thành màu trắng bệch, nhưng chỉ là trì hoãn sự tử vong của hắn.

Búa này thật sự quá trí mạng.

Chu Phàm rút búa ra, Vương Thập Ngũ ôm yết hầu, kêu ọc ọc mấy tiếng, gục trên mặt tuyết.

Chu Phàm vẫn lo lắng, hắn lại bổ ra mấy búa, chặt đầu Vương Thập Ngũ xuống rồi hắn mới yên tâm.

Về phần Vương Thập Lục bị bắn chết còn lại thì Chu Phàm không để ý tới nữa, bởi vì sau khi Vương Thập Lục ngã xuống, không còn bất kỳ phản ứng gì.

Nếu hắn không chết, sẽ không chỉ lén lút nhìn Chu Phàm giết chết Vương Thập Ngũ.

Sau khi giết chết hai người, Chu Phàm há miệng thở dốc.

Vừa rồi nằm trên mặt tuyết chờ cùng với chém giết kịch liệt mà ngắn ngủi đều rất tiêu hao thể lực.

Chu Phàm vừa thở vừa đi thu lại mũi tên trên người Vương Thập Lục và Vương Thập Ngũ.

Về phần đao săn và búa, hắn không lấy nữa, bởi vì hắn đã có rồi, lấy thêm cũng vô dụng, ngược lại là mũi tên quan trọng hơn.

- Bộ dạng của bọn họ rất giống nhau, nghe bọn họ nói chuyện thì dường như có bản sự đặc thù có thể tìm được ta, hơn nữa còn có thể tiến hóa ra một loại trạng thái dị thường.

Chu Phàm vừa tổng kết vừa bước nhanh rời khỏi nhà gỗ,

- Hơn nữa không biết còn nữa không…

Rất nhanh Chu Phàm thấy một rừng tuyết, rừng tuyết đỏ không tính là lớn, hắn đi vào.

Hắn đi một vòng trong rừng tuyết, đã có hiểu biết đại khái về hoàn cảnh chung quanh.

Sau đó hắn trèo lên cây cao nhất trong rừng tuyết, nghênh đón gió tuyết nhìn ra.

Rất nhanh hắn lại thấy trong gió tuyết ở phía đông rừng tuyết, có một đám người cưỡi ngựa mà đến.

- Một hai ba bốn… Mười hai, mười ba, mười bốn…

Sắc mặt Chu Phàm trở nên ngưng trọng, hắn không ngờ lần này lại một phát có đến mười bốn người.

Dẫu sao lần trước chỉ đến có hai.

Chu Phàm không thất vọng, hắn từ trên cây tuột xuống, chạy tới phía đông.

Rất nhanh đã chạy tới bên rìa rừng tuyết phía đông, sau khi hắn trốn sau một thân cây, thấy đám người kia xuống ngựa ở cách đó không xa, đi bộ lần lượt.

Bộ dạng giống hệt với ba người bị hắn giết chết, đều là hán tử đầu đầy tóc, râu quai nón.

Chính là binh khí mang theo trên người có thay đổi, đeo hoặc là giắt vũ khí lạnh như đao thuẫn, trường thương, kiếm, đao săn, búa.

Có điều mười bốn người đều có cung tên, bọn họ tay cầm cung tên, nhắm về phương hướng rừng cây.

Mười bốn thợ săn cường đại đang chậm rãi đi tới rừng tuyết, nhưng bọn họ chưa tiến vào phạm vi tầm bắn của Chu Phàm, lại đột nhiên lui về.

Điều này khiến đồng tử Chu Phàm co rút lại, hắn bắt đầu lui về phía sau.

- Có cần cẩn thận như vậy không?

Vương Thập cười,

- Cho dù là một người trong mộng giác tỉnh, chúng ta có mười bốn người cùng tiến lên, hắn có thể làm được gì?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...